Giọng vịt đực mất kiên nhẫn: "Anh Tùng, đừng diễn nữa, em không đợi được nữa!"

Giang Thanh Tùng bật dậy, t/át bốp một cái vào mặt gã.

"Diễn cái con khỉ! Q/uỷ kìa, chạy mau!"

Cái t/át khiến mặt giọng vịt đực nghiêng hẳn sang một bên, đúng lúc nhìn thấy đám người đen nghịt dưới sân khấu - à không, là đám q/uỷ.

Giọng vịt đực đờ ra ba giây, rồi bỗng biến thành con gà la thất thanh.

"Á! Q/uỷ! Nhiều m/a q/uỷ quá!!!"

Gã ngã phịch xuống đất, giãy giụa lùi về phía sau. Bỗng một con q/uỷ nam trần trụi từ dưới sân khấu lơ lửng bay lên, đứng chặn trước mặt gã.

"Anh thích xem người khác cởi đồ lắm hả? Vậy ngắm em đi?"

Q/uỷ nam này chỉ mặc mỗi quần đùi, phần ng/ực lủng một lỗ tròn vo to đùng, xuyên thủng ra sau lưng.

Tên q/uỷ nam vừa nói xong đã giơ tay, bộ móng dài nhọn hoắt đ/âm thẳng vào ng/ực giọng vịt đực. Hai tay hắn gi/ật mạnh sang hai bên.

Xoẹt!

Cơ thể giọng vịt đực bị x/é toạc như tờ giấy, nguyên lớp da bị l/ột ra, để lộ thân thể đỏ lòm, th!t nát be bét. Gã gào thét lăn lộn trên sàn.

Như giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi, cả đám người bỗng la lên, đi/ên cuồ/ng chạy toán lo/ạn.

Thấy móng tay một lão q/uỷ sắp đ/âm vào trán Lâu Thiến Thiến, tôi giậm mạnh lên lưng Giang Thanh Tùng, đẩy người vọt lên không trung, phóng liền mấy đồng tiền cổ về phía trước.

Miệng niệm Trảm Tà Chú:

“Hung thần á/c q/uỷ, chớ dám ngăn đường. Thuận cương thì sống, nghịch cương thì ch*t. Thiên phù giáng lâm, vĩnh đoạn bất tường. Thượng đế hữu sắc, sắc trảm tà yêu, hỏa linh nhất chấn, m/a mị h/ồn tiêu!”

Trảm Tà Chú là pháp chú sát khí nặng nhất của Đạo gia. Đạo giáo trọng nhân quả, thường siêu độ chứ ít khi khiến h/ồn m/a tan biến. Nhưng lúc này tôi cần lập uy, dằn mặt bọn q/uỷ nên không dám nương tay. Đồng tiền cổ vừa phóng tới, lão q/uỷ đang lao về phía Lâu Thiến Thiến bỗng rú lên thảm thiết. Toàn thân lão q/uỷ bốc ch/áy dữ dội rồi hóa thành làn khói mỏng tan biến giữa không trung.

Một chiêu diệt oan h/ồn, cả người lẫn q/uỷ đều sửng sốt.

Bọn q/uỷ nháo nhào, mặt mày phát run.

Nhân lúc này, tôi nhét vào tay mỗi phù dâu một đồng tiền cổ.

"Nắm ch/ặt đồng tiền, theo tớ!"

Lâu Thiến Thiến và mấy người kia đã có kinh nghiệm, biết không được chần chừ, liền kéo hai cô phù dâu đang đờ đẫn vì sợ hãi, chạy theo sát phía sau tôi.

Trong rạp cưới, cả người lẫn m/a đứng chen chúc nhau. Bọn m/a q/uỷ không dám đụng vào tấm sắt như tôi, đua nhau xâu x/é đám đàn ông.

Bọn phù rể cũng ba chân bốn cẳng chạy về phía tôi, gào xin c/ứu mạng.

"Kiều Mặc Vũ, tôi biết lỗi rồi! Xin hãy tha thứ cho tôi, c/ứu tôi với!!!"

Hai phù rể chạy chậm bị lũ q/uỷ lôi đi, tiếng thét k/inh h/oàng vang vo/ng khắp nơi, những kẻ còn lại bị dọa sợ đến h/ồn xiêu phách lạc.

Giang Thanh Tùng nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, giọng nghẹn ngào:

"C/ứu tôi! Tôi là anh rể Giang Yến! Kiều Mặc Vũ, Kiều đại sư, niệm tình bạn cô mà c/ứu tôi với! Tôi chưa muốn ch*t!"

"Kiều đại sư, c/ứu tôi! Cô muốn tôi làm gì cũng được!"

Tôi quay đầu lại, giơ tay về phía anh ta.

Giang Thanh Tùng mừng rỡ: "Kiều đại sư, tôi biết cô sẽ không bỏ rơi tôi mà!"

Chưa nói xong, tôi đã ném thẳng vào mặt anh ta một nắm hạt dẻ. Giang Thanh Tùng loạng choạng ngã sấp xuống đất.

Tôi thở phào: "Ừ, anh cứ nằm đấy cản đường bọn chúng giùm bọn tôi đi."

Phía sau vang lên từng tiếng gào thét x/é tim. Tôi không dám ngoái lại nhìn, bọn q/uỷ này thật sự quá tà/n nh/ẫn!

Dẫn đoàn phù dâu chạy tới nhà Giang Bình, Hoa Ngữ Linh đang đứng chờ trước cửa, sắc mặt tái mét.

"Ch*t ti/ệt! Âm khí nặng quá, đến tớ còn thở không nổi! Rốt cuộc có bao nhiêu lệ q/uỷ đến thế?"

Tôi nghiêm mặt đáp:

"Nhiều như điểm thi đại học của Lục Linh Châu đấy."

Hoa Ngữ Linh gi/ật mình: "Cái gì! Thế chẳng phải có đến cả trăm con sao?"

"Khiếp quá, nhanh vào đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
7 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Ngực to thì sao? Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm