Khi phát hiện mình mang th/ai, tôi h/oảng s/ợ vô cùng.
Rõ ràng mỗi lần chúng tôi đều phòng tránh cẩn thận.
Chỉ cần thấy hơi bất ổn, tôi lập tức uống th/uốc tránh th/ai khẩn cấp, vậy mà vẫn có ngoại lệ.
Tôi biết, Bùi Thâm sẽ không muốn đứa trẻ này.
Lòng hắn đủ đ/ộc á/c, chuyện mẹ con tôi cùng ch*t không phải không thể xảy ra.
Nhưng ngay khi tôi trên đường đến bệ/nh viện, cả chục chiếc Bentley chặn ngang đường.
Bùi Thâm mắt đỏ hoe, ánh mắt tựa như c/ăm h/ận tôi đến tận xươ/ng tủy:
"Tống Nhã Hà."
"Con của anh, em không có quyền định đoạt sống ch*t."
Thế là con gái tôi chào đời.
Con bé như một tiểu phúc tinh.
Ngày nó sinh ra, dì Tống chuyển từ phòng hồi sức sang phòng bệ/nh thường.
Tôi cũng âm thầm dành dụm tiền, mở cửa hàng online.
Kiều Hi trở về lúc này đúng lúc lắm.
Tôi dỗ con ngủ rồi cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Trong mơ, tôi rời xa Bùi Thâm, cùng con gái và dì Tống chung sống.
Khóe môi tôi nở nụ cười ngọt ngào.
Đến khi, một bàn tay lạnh giá luồn vào váy ngủ.
Hơi thở nóng rực phả vào môi tôi, những nụ hôn th/iêu đ/ốt liên tiếp đáp xuống.
Tôi gi/ật mình tỉnh giấc.
Nhưng trong phòng ngủ chỉ có tôi và con gái.
Hỏi bảo mẫu, cô ấy bảo tiên sinh chưa về.
Điện thoại chỉ có một tin nhắn:
【8 giờ tối nay, câu lạc bộ Capital, Kiều Hi muốn gặp em.】
Đang định từ chối, tôi nhận được tin báo chuyển khoản 50 triệu.
Thực ra đầu tháng này anh ta đã cho tiền rồi.
Có lẽ đây là giá khác.
Tôi thở dài, nhắn lại "Vâng", đứng lên cho con bú.
Con bé trắng trẻo bụ bẫm đáng yêu, nhưng không giống tôi mà giống bố nó.
Tôi yêu chiều chọc vào má phúng phính đang mút sữa hăng say của con:
"Đồ vô tâm, mẹ vất vả sinh con, mà con chỉ giống người ngoài thôi nhỉ."