Thần Nữ Cầu Tự

Chương 14

30/04/2025 17:48

Tôi dẫn theo đám trẻ phía sau bước vào Dương gia.

Càng tiến gần cổng nhà họ Dương, tiếng trống chiêng rộn rã bên tai càng lúc càng vang dội, hòa lẫn những tiếng cười nhơ bẩn đầy d/âm ý:

"Dương Đại Sơn, mày đúng là phúc đầy người! Con trai cưới được con dâu thành phố da trắng mịn, còn trắng trẻo hơn cả Dương Tam Nhi nhà mày!"

"Đúng đấy! Chỉ không biết con dâu thành thị có 'khỏe' không, liệu có đẻ ngay cho con trai mày quý tử bụ bẫm không?"

"Tiếc thằng Tiểu Hải là em ruột Tam Nhi, không thể nhờ ả mà cầu tự được!"

Những lời đùa tục tĩu vang lên kèm tràng cười hả hê.

Tiếp theo là giọng bà nội tôi huyên thuyên đầy phấn khích:

"Đại sư đã phán rồi! Chẳng cần làm gì, chỉ cần Tam Nhi còn ở nhà ta, từ nay về sau con cháu đều..."

"...ĐỀU LÀ CON TRAI!"

Đám đông khách khứa say men rư/ợu nhà ta đồng thanh tán thưởng, nào khen dòng họ chúng tôi phúc khí dày, nào nói tôi vừa ki/ếm được tiền lại còn hộ mệnh cho con cháu đầy đàn.

Khi tôi tiến vào sân, cả nhà đang đứng sừng sững với vẻ mặt hả hê: bà nội, bố tôi, mẹ tôi và đứa em trai.

Cho đến khi họ ngẩng đầu nhìn thấy tôi.

Nụ cười trên mặt lão Dương đóng băng.

"Mày ở đây làm gì?"

Hắn xông tới trước mặt tôi gi/ận dữ: "Tao đã bảo mày nằm im trong phòng, đừng phá hỏng hôn lễ của em trai! Còn..."

Ánh mắt hắn chợt dán vào đoàn trẻ con phía sau lưng tôi.

"Sao... sao mày dẫn hết trẻ con trong làng về đây?"

Đám đông xôn xao khi phát hiện bọn trẻ:

"Tiểu Bảo! Sao con lại ở đây?"

"Cục cưng, đêm khuya thế này sao không ở với mẹ?"

"Khoan đã! Con nhà tôi mới mấy tháng tuổi sao đã biết đi? Cái quái gì thế này?!"

Trước khi mọi kịp hỗn lo/ạn, ánh mắt tôi lóe lên tia sắc lạnh:

"Gi*t!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm