Đừng nói chuyện với cái cây đó

Chương 14: Nghiêm cấm một mình ăn hoa hồng

08/06/2024 17:06

Nếu như Ngữ Băng không phải loài người, vậy cô ta lại là thứ gì chứ?

Viện điều dưỡng này rốt cuộc đang che giấu bí mật gì?

Nhưng hiện giờ tôi thật sự không rảnh để suy nghĩ những điều này, nếu như không khôi phục cơ thể tôi lại nguyên trạng, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ vì nín tiểu mà ch*t mất.

Ninh Tiểu Thuần nói, nếu như muốn khôi phục nguyên trạng, bắt buộc phải dùng quả của một loại hoa hồng đặc biệt mới được.

Thế nhưng tất cả quả đều đang bị viện điều dưỡng bảo quản, điều này có nghĩa chúng tôi buộc phải quay trở về, hơn nữa không thể đi con đường mà lúc tới đã đi nữa.

Tôi phán đoán ở đây nhất định có lối ra khác, thế là tôi men theo bước chân m/áu khi rời đi của bác nông dân, cuối cùng cũng tìm được một thang máy chuyển hàng.

Chúng tôi đi thang máy lên trên, cửa mở ra, cảnh tượng trước mặt khiến tôi gi/ật mình.

Ở đây rất giống căn cứ trồng cây mô hình lớn, nhưng lao động trong ruộng không phải là người.

Mà là cả đàn thỏ.

Những con thỏ ở phía trước dùng chân đào những cái lỗ nhỏ trên đất, còn những con thỏ ở phía sau thì gieo hạt giống hoặc cây con vào đó, giống như hoạt động trên dây chuyền lắp ráp.

Tôi không nhịn được mà sờ mấy nhóc mềm như nhung này, kết quả là bị Ninh Tiểu Thuần chộp lại.

"Nhất định đừng chọc vào mấy nhóc này, lần trước có một con thỏ chạy ra ngoài, kết quả cắn ch*t 4 bảo an."

Cả người tôi r/un r/ẩy.

Lúc này một con thỏ đột nhiên chạy qua chỗ chúng tôi chào hỏi, nó thấp giọng nói: "Xin hỏi hai vị lãnh đạo tới giám sát công việc sao?"

Ninh Tiểu Thuần không đổi sắc gật đầu, con thỏ này liền bắt đầu dẫn chúng tôi tuần tra khắp nơi.

"Sản lượng gần đây vô cùng tốt, chúng tôi đang tăng ca thêm giờ, toàn lực sản xuất, xin hai vị lãnh đạo yên tâm, chúng tôi nhất định tuân thủ ch/ặt chẽ, làm việc dựa theo một phương châm, hai cam đoan, bốn mục tiêu, hai lời hứa, 16 tuân thủ!"

Tôi nghe mà sửng sốt, con thỏ này học chuyên ngành xây dựng dân dụng đấy à!

Tôi lập tức nảy ra kế, bèn thấp giọng nói với thỏ: "Chỗ mi còn có quả hoa hồng không? Nói không chừng ta có thể nói mấy câu khen mi với lãnh đạo lớn đấy."

Con thỏ cẩn thận nhìn xung quanh, ra hiệu mắt với tôi, ghé sát tai tôi nói thầm:

"Khen ngợi thì không cần... nhưng tôi ngửi thấy trên người lãnh đạo có cà rốt, ngài chỉ cần giao cà rốt cho tôi, tôi sẽ đưa quả hoa hồng cho ngài, ngài thấy thế nào?"

Tôi thầm nghĩ con thỏ ch*t ti/ệt này chẳng lẽ biết mình giả vờ ư, mới lên đã muốn thằng đệ của tôi, đây là lời chúc mừng năm mới của Voldemort dành cho Harry Potter rồi, chắc chắn không có ý tốt.

Ninh Tiểu Thuần huých tay tôi, cô ta hắng giọng như thật: "Chúng tôi có thể suy nghĩ, nhưng mi phải dẫn chúng tôi đến vườn hoa hồng, lỡ như vẫn chưa có quả thì sao?"

Con thỏ chỉ đành thỏa hiệp, sau đó chúng tôi được dẫn tới một phòng hoa thủy tinh.

Tôi nhìn thấy rất nhiều hoa hồng đỏ tươi như m/áu, nhưng chúng vẫn là nụ hoa, đừng nói là quả đến cả cành nở hoa cũng không có.

Tôi lập tức lạnh trong lòng.

Con thỏ gấp gáp nói: "Lãnh đạo đừng gấp, đám hoa hồng chỉ cần ăn no là sẽ kết quả ngay lập tức."

Không biết nó lấy ra một miếng th!t từ đâu ném vào trong bụi hoa hồng, một cảnh tượng q/uỷ dị đã xảy ra.

Những bông hồng này giống như những con chó hung á/c được nuôi trên công trường, chúng sủa dữ dội và dùng gai đ/âm vào miếng th!t, nụ hoa há to cái mồm đầy m/áu ra, bắt đầu ngấu nghiến đi/ên cuồ/ng.

"Sao nào? Những hoa hồng tôi nuôi cực kỳ thèm ăn, một khi ăn no mấy phút là có thể kết quả." Con thỏ vô cùng tự hào.

Tôi suy nghĩ nên làm thế nào để lừa được quả từ chỗ con thỏ đây, lúc này Ninh Tiểu Thuần đi tới giống như thương lượng gì đó với tôi.

Khi đi qua sau con thỏ, cô ta bỗng dẫm đ/á con thỏ một cước.

Con thỏ m/ập mạp lăn lông lốc vào trong bụi gai của hoa hồng.

Con thỏ sợ hãi hét lớn, bụi gai lập tức bò lên cơ thể nó, nụ hoa lộ ra những chiếc răng sắc bén.

Tôi cho rằng cảnh tượng sẽ là m/áu chảy thành sông, thế nhưng, những nụ hoa kia lại cọ lên người con thỏ giống như Husky.

Chúng tôi ngơ người.

"Những hoa hồng này là tôi nuôi lớn đấy, sao bọn chúng lại làm hại tôi chứ? Đồ ~ ngốc~"

Con thỏ làm mặt q/uỷ với tôi.

"Mấy người x/ấu xa này nếu như các người không có cà rốt, đám thỏ chúng ta làm sao cúi đầu nghe lệnh, nếu hai người đã bất nhân, đừng trách tôi bất nghĩa."

Con thỏ lao tới giống như tia điện, chui vào trong đũng quần tôi.

"Tôi sắp bắt đầu đây! Cảm ơn thiết đãi nhé!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6