Bố dượng bị hắn thuyết phục, không định truy c/ứu Alpha kia là ai nữa.

Tên thiếu gia đó vòng tay qua người Tần Dung Thời, định kéo cậu ấy rời đi.

"Đừng vội thế chứ."

Tôi mỉm cười, gạt bàn tay đang định chạm vào Tần Dung Thời ra, ôm ch/ặt cậu ấy vào lòng.

Khi chạm vào da th!t, tôi mới nhận ra cậu ấy lạnh lẽo như sinh vật vô h/ồn.

Đầu ngón tay cũng bị cậu ấy siết ch/ặt đến mức trắng bệch.

Vứt bỏ vẻ ngoài ôn hòa giả tạo, tôi lạnh lùng quét mắt qua đám đông, nhìn thẳng vào tên thiếu gia kia: "Đương nhiên cậu không ngại, vì người cần ngại nên là tôi. Bởi lẽ..."

"Tần Dung Thời là Omega của tôi."

Lời tuyên bố từ kẻ vô dụng nhút nhát trong mắt bố dượng và mẹ tôi bỗng trở thành quả bom n/ổ giữa đám đông, khiến tất cả đều sửng sốt.

Người phản ứng đầu tiên là Tần Dung Thời.

Cậu ấy định gi/ật tay ra nhưng bị tôi siết ch/ặt hơn.

Cậu ấy bực dọc nghiến răng: "Bạch Tự, tôi và anh chẳng liên quan gì với nhau cả."

Miệng thì nói không liên quan, nhưng trên người lại đầy mùi pheromone của tôi.

Tôi chưa từng muốn làm kẻ tùy tiện, luôn kiểm soát pheromone cực kỳ tốt.

Đó cũng là lý do dù ngửi thấy mùi của Alpha cấp S trên người Tần Dung Thời, bố dượng và mẹ tôi vẫn không thể tìm ra chủ nhân của nó.

Nhưng tên thiếu gia kia từng tới sàn đấu ngầm, hắn đã ngửi thấy và biết đó là pheromone của tôi.

Một Omega nhuốm đầy pheromone của anh trai kế, nói rằng giữa hai người không có gì thì dù có gào thét vỡ cổ họng cũng chẳng ai tin.

Hắn dùng pheromone để u/y hi*p Tần Dung Thời.

Đáng tiếc đồ ngốc Tần Dung Thời lại quá nghĩa khí, muốn một mình giải quyết vấn đề.

Tên thiếu gia cho rằng kẻ nhút nhát như tôi sẽ không dám thừa nhận, nên nhướng mày khiêu khích: "Nghe Tần Dung Thời nói chưa? Đĩa mà đòi đeo chân hạc, không biết tự lượng sức mình."

Ánh mắt dò xét của bố dượng đổ dồn về phía tôi, soi mói từ đầu đến chân.

Mẹ tôi cũng lên tiếng dàn xếp: "Con trai tôi thích đùa thôi, nó vốn nhút nhát lắm, không thể nào là Alpha cấp S được. Đồ ăn đã được dọn ra rồi, chúng ta cứ..."

Tên thiếu gia kia đột nhiên quỳ xuống, tiếng ồn ào xung quanh lập tức biến mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm