"Kỷ Nam sắp về nước rồi."
Khi Kiều Trạch Tri nói câu này, động tác trên tay vẫn không hề dừng lại.
Cơ thể tôi cứng đờ, theo bản năng muốn đẩy hắn ra, nhưng không thành công.
Kiều Trạch Tri chỉ dùng một tay đã dễ dàng kh/ống ch/ế sự phản kháng của tôi.
Cùng là Alpha, lẽ ra tôi không nên vô dụng đến thế.
Nhưng giờ phút này pheromone của hắn đang nồng đậm, hương bạc hà xộc vào chiếm cứ khoang mũi tôi.
Bị Kiều Trạch Tri cưỡng ép đ/á/nh dấu suốt ba năm, mùi hương này khiến tôi bất giác nảy sinh cảm giác muốn trốn tránh và phục tùng.
Kiều Trạch Tri một tay giữ ch/ặt lấy gáy tôi, dùng sức lực không cho phép phản kháng mà ấn gò má tôi vùi vào chiếc gối mềm mại.
Bàn tay còn lại thì có phần th/ô b/ạo lướt qua tuyến thể của tôi, giọng điệu mang theo sự mỉa mai:
"Sao thế, nghe thấy tên người trong lòng là chạm cũng không cho chạm à?"
Tôi thở không thông, hiếm khi nổi cáu một chút, nên không thèm đáp lời.
Nhưng Kiều Trạch Tri lại chẳng chịu buông tha:
"Nói trúng tim đen rồi sao?"
Vô số kinh nghiệm trong quá khứ mách bảo tôi rằng, bướng bỉnh cứng đầu với Kiều Trạch Tri sẽ chẳng có kết cục gì tốt đẹp, lần trước không trả lời câu hỏi của hắn, tôi đã ba ngày không thể xuống giường.
Chỉ trả lời thôi cũng không được, còn phải trả lời sao cho hắn hài lòng nữa. Tôi chậm rãi lắc đầu:
"Không có."
Kiều Trạch Tri cười khẩy một tiếng, rõ ràng là không tin, nhưng ngoài miệng lại nói:
"Vậy thì tốt."
Nói xong, hắn chẳng chút khách khí cúi người xuống, cắn rá/ch tuyến thể của tôi. Pheromone hương bạc hà mạnh mẽ xâm nhập, khiến tôi choáng váng trong vài giây.
Đây đã là phản ứng rất nhẹ rồi.
Lần đầu tiên Kiều Trạch Tri đ/á/nh dấu tôi, xuất phát từ bản năng xua đuổi và áp chế của Alpha, pheromone của tôi mất kiểm soát mà bùng phát, khiến tôi ngất xỉu ngay tại chỗ, sau đó còn lên cơn sốt cao.
Chiếc lưỡi ấm nóng như đang an ủi, nhẹ nhàng li /ếm qua cổ tôi, tôi run lên bần bật, tỉnh lại từ trong sự thất thần ngắn ngủi, chợt nghe thấy tiếng thì thầm đầy bất mãn của Kiều Trạch Tri:
"Thời gian hiệu lực đ/á/nh dấu em, càng ngày càng ngắn rồi."
Giữa Alpha với nhau vốn dĩ không thể đ/á/nh dấu lẫn nhau, Kiều Trạch Tri lại cố chấp cho rằng, chỉ cần tôi quen rồi, cơ thể sẽ chấp nhận pheromone của hắn.
Thế nhưng sự thật là, ròng rã suốt ba năm, tôi chỉ học được cách không dùng pheromone của chính mình để công kích phản kháng mỗi khi bị hắn đ/á/nh dấu.
Cơ thể tôi vẫn bài xích sự đ/á/nh dấu của hắn, hơn nữa thời gian càng lâu, tốc độ hóa giải pheromone của hắn lại càng nhanh.
Thời gian mùi hương của Kiều Trạch Tri có thể lưu lại trên người tôi, từ ba ngày lúc mới bắt đầu, dần dần rút ngắn xuống còn hai ngày, rồi một ngày.
Đến tận bây giờ, chỉ cần vài tiếng đồng hồ, hương bạc hà lạnh lẽo sẽ tan biến sạch sẽ khỏi người tôi.
"Nhưng mà cũng chẳng sao."
"Nó lưu lại được một ngày, tôi sẽ đ/á/nh dấu mỗi ngày một lần, nó lưu lại được một tiếng, thì mỗi tiếng một lần, nếu như chỉ còn lại một phút, vậy thì sẽ đ/á/nh dấu từng giờ từng phút..."
Tôi không nhịn được, đưa tay lên bịt miệng Kiều Trạch Tri lại.
"Đừng nói nữa."
Kể từ sau lần đ/á/nh dấu đầu tiên, ngoại trừ kỳ phát tình của tôi ra, Kiều Trạch Tri chưa từng để mùi hương của hắn biến mất khỏi người tôi.
Nếu như cuối cùng thực sự chỉ có thể duy trì được một phút, cái chuyện đ/á/nh dấu tôi từng giờ từng phút thế này, không phải là hắn không làm được.
Còn tôi chỉ mới tưởng tượng thôi, đã xuất hiện ảo giác tuyến thể truyền đến một trận đ/au đớn.
Lòng bàn tay bị hôn nhẹ một cái, Kiều Trạch Tri kéo tay tôi ra, giữ nguyên cái tư thế vặn vẹo này mà hôn tôi.
"Sợ rồi à?"
"Khâu Thời, nếu sợ, thì hãy tìm cách để nó lưu lại trong cơ thể em lâu hơn một chút đi."