Nói xong, Phó Tứ Niên không cho tôi kịp phản bác, ôm eo kéo tôi vào lòng.

Những nụ hôn nóng bỏng in lên bớt nước mắt khóe mắt. Tôi bị hôn đến mức nước mắt lã chã.

Giọng nói nghẹn ngào: "Phó Tứ Niên, đồ khốn! Không trả th/ù thì cậu đang làm gì? Muốn tôi nhớ lại chuyện cậu nói thích tôi? Muốn ăn tôi? Cậu vắt kiệt tôi xong lại đi lả lơi với Bạch Uyển Uyển, coi tôi là con chó cậu nuôi gọi là đến, đuổi là đi à?"

Càng nghĩ càng tủi thân. Ch/ửi đến cuối, tôi ngồi thụp xuống khóc nức nở.

Từ khi tỉnh táo đến giờ mới được hai ngày. Nghĩ đến cảnh trong truyện vì đắc tội Phó Tứ Niên khiến công ty gia đình phá sản, bố mẹ đi ứng c/ứu gặp t/ai n/ạn ch*t hết, còn tôi sống như chuột chũi rồi ch*t đường ch*t chợ, tôi run sợ. Không chỉ sợ ch*t, mà còn sợ liên lụy gia đình.

Nên tôi muốn chuộc lỗi. Xin lỗi hắn, bồi thường, kể cả bị hắn ngủ cũng cắn răng chịu đựng, coi như chó cắn. Giờ hắn lại bảo thích tôi? Ha ha! Buồn cười thật! Thích kẻ luôn b/ắt n/ạt mình? Ai tin? Hay đây là cách trả th/ù mới của hắn?

Cái đầu đang sốt của tôi vẫn còn choáng váng.

Tôi sắp phát đi/ên rồi.

Phó Tứ Niên hiếm hoi không châm chọc, khẽ ngồi xổm trước mặt: "Xin lỗi. Tôi không có ý đó, với lại tôi và Bạch Uyển Uyển không có gì. Nếu em không thích, từ nay tôi sẽ không tiếp xúc nữa. Tôi chỉ thích em, đã thích rất lâu rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2