Bạn trai thuê

Chương 10+11

13/12/2024 23:11

10

Từ hôm Trình Quyết đóng sập cửa bỏ đi, đã mấy ngày liền tôi không thấy anh ấy. Chúng tôi như ngầm hiểu nên chẳng ai chủ động liên lạc với ai.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong ký ức tôi, tôi và anh ấy xa cách lâu đến vậy mà không có bất kỳ liên lạc nào.

Tôi nghe nói anh ấy đã đưa bạn gái đi du lịch rồi. Anh đưa cô ấy đi nào là Paris, Pháp, đến xem tháp Eiffel và thậm chí cùng nắm tay nhau dạo bước bên dòng sông Seine.

Những nơi mà ngày trước chúng tôi từng hứa sẽ cùng nhau ghé thăm, giờ đây tôi chỉ có thể nhìn qua những bức ảnh anh ấy chụp cùng một cô gái khác trên mạng xã hội.

Thế nhưng, khoảnh khắc nhìn thấy những bức ảnh ấy, tôi lại bất ngờ cảm thấy nhẹ nhõm hơn là buồn.

Cảm giác như có một cái xươ/ng cá đã mắc trong cổ họng bạn từ rất lâu, rồi bỗng một ngày nó được gỡ ra. Ban đầu hơi đ/au, nhưng theo thời gian, sẽ chẳng còn cảm giác gì nữa.

Khi vết thương lành hẳn, tôi sẽ có thể hút th/uốc, uống rư/ợu thoải mái, ăn ngon tuỳ thích mà chẳng còn chút kiêng dè nào.

Nhưng vết thương còn chưa kịp lành, họ đã quay trở về.

Hôm ấy, tôi đi làm về nhà như thường lệ, thì gặp Lục Kh/inh Chu đang ngồi xổm trước cửa nhà tôi.

Thấy tôi quay về, cậu liền đứng dậy, mỉm cười nói: "Chị ơi, cuối cùng chị cũng về rồi."

“Sao cậu lại ở đây?” Tôi tò mò hỏi.

Không lẽ do hôm trước không lấy tiền, giờ lại thấy hối h/ận nên tìm đến đòi?

“Hôm trước rời đi, chị nói hôm nào có dịp sẽ mời tôi ăn cơm. Nhưng mấy ngày nay chị cứ lạnh nhạt, nên tôi đành mặt dày tìm đến đây.”

Tôi: “...” Sao nghe giọng cậu ấy lại có vẻ như bị ứ/c hi*p vậy chứ?

Trước khi đi, cậu ấy đã đề nghị kết bạn WeChat với tôi, tôi đồng ý cũng chỉ vì lịch sự. Những ngày qua cậu ấy đúng là thỉnh thoảng sẽ nhắn tin cho tôi, nhưng ngoài giờ làm việc, tôi ít khi để ý đến WeChat, nên chỉ trả lời qua loa vài câu.

Tuy hành động của tôi trông có vẻ như kiểu “bỏ mặc đối phương sau khi đã xong chuyện”, nhưng cậu ấy vốn từ đầu đã không hứng thú với tôi, vậy thì tôi cần gì phải hy sinh thời gian xem phim của mình để trò chuyện với cậu ta chứ?

Nói thẳng ra, cậu ấy chẳng hiểu rằng “hôm nào có dịp” nghĩa là ngày thứ tám trong tuần, ngày 32 của tháng, là cái ngày không bao giờ đến hay sao?

Nhưng bây giờ cậu ấy đã đến, với tư cách là người chị lớn, tôi cũng chẳng thể keo kiệt mà từ chối một bữa cơm.

“Vào trong đi.” Tôi bước tới, dùng vân tay mở khóa cửa.

Ngay lúc tôi mở cửa nhà mình, thì cánh cửa nhà Trình Quyết ở bên cạnh cũng được ai đó mở ra từ bên trong.

11

Người mở cửa là bạn gái của Trình Quyết - Diệp Tư Liễu, cô ấy thò đầu ra từ trong nhà, gọi tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Chị Nam Y.”

Nói xong, cô quay lại bảo Trình Quyết: “Anh Quyết, chị Nam Y về rồi, anh mang món quà trong phòng ra đây, chúng ta mang qua tặng cho chị ấy nhé.”

Bị một cô gái trông cao hơn, lớn hơn mình gọi là chị, lại còn thân thiết tự nhiên như vậy, trong lòng tôi thấy không thoải mái chút nào.

Mặc dù thực tế cô ấy nhỏ hơn tôi hai tuổi.

Cô nhận lấy quà từ tay Trình Quyết và đưa cho tôi: “Em đặc biệt mang từ Pháp về, hy vọng chị sẽ thích.”

“Cảm ơn”. Tôi lịch sự nhận lấy, nhìn nụ cười ngọt ngào của cô ấy, bỗng dưng trong lòng tôi lại có chút chột dạ.

Hôm nay cô ấy không trang điểm đậm, mặc quần áo rất tự nhiên, trông như một cô em nhà bên cạnh, hoàn toàn khác với hình ảnh sexy quyến rũ hôm nào.

Hôm ấy mãi bận uống rư/ợu và buồn bực nên không nhìn kỹ Diệp Tư Liễu, nhưng bây giờ mới nhận ra, cô ấy đẹp hơn hẳn những cô gái mà Trình Quyết từng yêu.

Một cô gái chính hiệu miền Đông Bắc, không vẻ gì là điệu đà mà còn nói chuyện rất dễ gần.

Trình Quyết thích cô ấy, dường như cũng chẳng có gì lạ.

“Chị chưa ăn tối phải không?” Sau khi thấy tôi nhận quà, cô ấy tiếp tục hỏi.

“Ừ, chưa ăn.”

“Vậy tối nay cùng nhau ăn nhé. Hôm trước hai người mời bọn em ăn đồ nướng, em vui lắm. Hôm nay bọn em mời chị và anh bạn của chị ăn bữa cơm nhé?” Cô nháy mắt mắt, nhìn tôi và Lục Kh/inh Chu bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Tôi không thể từ chối, đành gật đầu đồng ý.

Ngay khoảnh khắc này, tôi thấy may mắn vì Lục Kh/inh Chu đến đúng lúc, nếu không thì bữa cơm “rắc đầy cẩu lương” này, chắc tôi chỉ có thể một mình nuốt nước mắt mà chịu đựng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
8 Không chỉ là anh Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm