Nhịp Đập Tương Phùng

Chương 11

27/12/2024 16:14

Sau khi xuống thang máy, tôi vội vàng mở điện thoại xem qua lịch sử trò chuyện, lịch sử cuộc gọi và album ảnh.

Kỳ lạ.

Rất lạ.

Không có bức ảnh nào chụp chung với Mạnh Triết.

Chúng tôi thực sự là cặp vợ chồng mẫu mực mà người khác nghĩ sao?

Mở WeChat và phần mềm xã hội.

Thậm chí không có một tin nhắn chưa đọc.

Đó cũng có thể là kết quả của việc Mạnh Triết thường xuyên kiểm tra điện thoại của tôi.

Trang chủ tràn ngập những lời quan tâm và lời chúc mừng của mọi người về tình trạng b/ệnh của tôi.

Mạnh Triết trả lời mọi người thay tôi không hề bỏ sót một nhịp nào.

Chỉ là cảm ơn sự quan tâm của mọi người, Tiểu Thi đã được xuất viện, v.v.

Tôi mở tin nhắn gần đây nhất.

Là của Trần Niệm.

Chỉ có một vài đoạn hội thoại trong hộp thoại lớn này.

Nhưng Trần Niệm là người bạn thân nhất của tôi, đã quen biết hơn mười năm từ thời trung học, nhật ký trò chuyện của chúng tôi sao chỉ có vài câu thoại?

Mạnh Triết gửi cho cậu ấy một địa chỉ, nội dung tin nhắn: “Tiểu Thi muốn cậu đến chơi với em ấy.”

Trần Niệm trả lời: “?”

Bên dưới là một đoạn tin nhắn thoại dài 60s, nhưng tôi nhấn vào thì không phát được.

Khi Mạnh Triết xóa lịch sử trò chuyện đã xóa đi mất rồi.

Mạnh Triết tiếp tục trả lời: “Có những chuyện tôi hy vọng cậu không nhắc đến trước mặt cô ấy nữa, chúng tôi rất biết ơn cậu.”

“Là một người bạn thân thiết nhất của cô ấy, cậu cũng không muốn cô ấy bị kích động đ/au đầu thêm lần nữa phải không?”

“Những chuyện đã mất đi hồi ức đối với cô ấy, đối với tôi đều là chuyện tốt.”

“Nếu cậu muốn cô ấy sống tốt, lần này đến nhà chơi thì hãy cẩn thận lời ăn tiếng nói.”

Cách rất lâu sau, mãi cho đến hôm này Trần Niệm mới trả lời lại.

“Chúng tôi sẽ không tha thứ cho cậu.”

Chúng tôi…

Chúng tôi là ai?

Là tôi và Trần Niệm sao?

Trong tâm trí tôi có những mảnh vỡ rải rác, như thể chúng được một bàn tay vô hình từ từ ghép lại với nhau.

Đúng lúc tôi vẫn đang cau mày suy nghĩ.

Đột nhiên có người gọi tên tôi.

“Tiểu Thi.”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn.

Trần Niệm đứng cách đó không xa, hưng phấn vẫy tay với tôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cười vui vẻ và vẫy tay chào lại cậu ấy.

Nhưng đúng lúc này, có người kéo tôi lại.

Hơi thở của tôi tắc nghẽn, đến nhịp tim cũng ngừng lại nửa nhịp.

"Tiểu Thi, lại đây..."

Anh ta kéo tôi bỏ chạy, tôi còn chưa kịp phản ứng lại thì đối phương đã đội mũ bảo hiểm xe máy lên đầu tôi.

Thấy tôi ngơ ngác nhìn anh ta.

Anh ta nhéo mặt tôi, hạ giọng, kiên nhẫn dỗ dành: “Chúng ta đi trước nhé, được không?”

Nhưng tôi nghe thấy một chút cay đắng trong giọng nói của anh ta.

Tôi nuốt khan, gật đầu: “Được…”

Mặc dù tôi không biết anh ta sẽ làm gì.

Nhưng nó mang lại cho tôi một cảm giác tin tưởng không thể giải thích được.

Dường như ở bên cạnh anh ta, cảm giác anh ta có thể gánh vác mọi thứ trên đời này cho tôi.

Anh ta lên xe máy và làm một cử chỉ.

Tôi chỉ do dự một lúc rồi ngoan ngoãn ngồi xuống ôm lấy eo anh ta.

Khoảnh khắc chạm vào cơ thể này, sống mũi cay cay, viền mắt vô thức đỏ lên.

"Giang... Giang Húc?"

Anh ấy không còn là dáng vẻ của cậu thiếu niên non trẻ trong ký ức của tôi nữa.

Lông mày và ánh mắt thờ ơ như núi lạnh mùa thu.

"Giang Húc, cậu đưa cậu ấy đi trước đi.” Trần Niệm thúc giục, "Nếu không, lát nữa Mạnh Triết sẽ xuống đấy."

Cậu ấy lại nhìn tôi, nghiêm túc nói: “Tiểu Thi, tớ không biết Mạnh Triết đã nói gì với cậu, nhưng cậu ta là tên l/ừa đ/ảo, là một tên khốn.”

“Chân tướng sự việc căn bản không phải như những gì cậu ta đã nói.”

“Nếu cậu tin tưởng tớ, hãy nghe những gì bọn tớ nói với cậu.”

Cậu ấy nói xong, Giang Húc thẳng lưng nhấn ga lao ra ngoài.

Khung cảnh xung quanh nhanh chóng lùi xa, những cơn gió sảng khoái thổi vào mặt tôi.

Nó giống như thoát khỏi cái lồng có được tự do, mà mình đã không có được trong nhiều ngày qua.

Tôi áp ch/ặt vào lưng Giang Húc, giọng khô khốc.

"Niệm Niệm gọi anh đến sao?"

"Không hẳn."

Giang Húc đội mũ bảo hiểm, giọng nói bị bóp nghẹt.

Nhưng từng câu từng chữ nói ra đều đá/nh vào trái tim tôi một cách rõ ràng.

“Là vì anh đã quá muốn đưa em đi rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7