Nhịp Đập Tương Phùng

Chương 11

27/12/2024 16:14

Sau khi xuống thang máy, tôi vội vàng mở điện thoại xem qua lịch sử trò chuyện, lịch sử cuộc gọi và album ảnh.

Kỳ lạ.

Rất lạ.

Không có bức ảnh nào chụp chung với Mạnh Triết.

Chúng tôi thực sự là cặp vợ chồng mẫu mực mà người khác nghĩ sao?

Mở WeChat và phần mềm xã hội.

Thậm chí không có một tin nhắn chưa đọc.

Đó cũng có thể là kết quả của việc Mạnh Triết thường xuyên kiểm tra điện thoại của tôi.

Trang chủ tràn ngập những lời quan tâm và lời chúc mừng của mọi người về tình trạng bệ/nh của tôi.

Mạnh Triết trả lời mọi người thay tôi không hề bỏ sót một nhịp nào.

Chỉ là cảm ơn sự quan tâm của mọi người, Tiểu Thi đã được xuất viện, v.v.

Tôi mở tin nhắn gần đây nhất.

Là của Trần Niệm.

Chỉ có một vài đoạn hội thoại trong hộp thoại lớn này.

Nhưng Trần Niệm là người bạn thân nhất của tôi, đã quen biết hơn mười năm từ thời trung học, nhật ký trò chuyện của chúng tôi sao chỉ có vài câu thoại?

Mạnh Triết gửi cho cậu ấy một địa chỉ, nội dung tin nhắn: “Tiểu Thi muốn cậu đến chơi với em ấy.”

Trần Niệm trả lời: “?”

Bên dưới là một đoạn tin nhắn thoại dài 60s, nhưng tôi nhấn vào thì không phát được.

Khi Mạnh Triết xóa lịch sử trò chuyện đã xóa đi mất rồi.

Mạnh Triết tiếp tục trả lời: “Có những chuyện tôi hy vọng cậu không nhắc đến trước mặt cô ấy nữa, chúng tôi rất biết ơn cậu.”

“Là một người bạn thân thiết nhất của cô ấy, cậu cũng không muốn cô ấy bị kích động đ/au đầu thêm lần nữa phải không?”

“Những chuyện đã mất đi hồi ức đối với cô ấy, đối với tôi đều là chuyện tốt.”

“Nếu cậu muốn cô ấy sống tốt, lần này đến nhà chơi thì hãy cẩn thận lời ăn tiếng nói.”

Cách rất lâu sau, mãi cho đến hôm này Trần Niệm mới trả lời lại.

“Chúng tôi sẽ không tha thứ cho cậu.”

Chúng tôi…

Chúng tôi là ai?

Là tôi và Trần Niệm sao?

Trong tâm trí tôi có những mảnh vỡ rải rác, như thể chúng được một bàn tay vô hình từ từ ghép lại với nhau.

Đúng lúc tôi vẫn đang cau mày suy nghĩ.

Đột nhiên có người gọi tên tôi.

“Tiểu Thi.”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn.

Trần Niệm đứng cách đó không xa, hưng phấn vẫy tay với tôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cười vui vẻ và vẫy tay chào lại cậu ấy.

Nhưng đúng lúc này, có người kéo tôi lại.

Hơi thở của tôi tắc nghẽn, đến nhịp tim cũng ngừng lại nửa nhịp.

"Tiểu Thi, lại đây..."

Anh ta kéo tôi bỏ chạy, tôi còn chưa kịp phản ứng lại thì đối phương đã đội mũ bảo hiểm xe máy lên đầu tôi.

Thấy tôi ngơ ngác nhìn anh ta.

Anh ta nhéo mặt tôi, hạ giọng, kiên nhẫn dỗ dành: “Chúng ta đi trước nhé, được không?”

Nhưng tôi nghe thấy một chút cay đắng trong giọng nói của anh ta.

Tôi nuốt khan, gật đầu: “Được…”

Mặc dù tôi không biết anh ta sẽ làm gì.

Nhưng nó mang lại cho tôi một cảm giác tin tưởng không thể giải thích được.

Dường như ở bên cạnh anh ta, cảm giác anh ta có thể gánh vác mọi thứ trên đời này cho tôi.

Anh ta lên xe máy và làm một cử chỉ.

Tôi chỉ do dự một lúc rồi ngoan ngoãn ngồi xuống ôm lấy eo anh ta.

Khoảnh khắc chạm vào cơ thể này, sống mũi cay cay, viền mắt vô thức đỏ lên.

"Giang... Giang Húc?"

Anh ấy không còn là dáng vẻ của cậu thiếu niên non trẻ trong ký ức của tôi nữa.

Lông mày và ánh mắt thờ ơ như núi lạnh mùa thu.

"Giang Húc, cậu đưa cậu ấy đi trước đi.” Trần Niệm thúc giục, "Nếu không, lát nữa Mạnh Triết sẽ xuống đấy."

Cậu ấy lại nhìn tôi, nghiêm túc nói: “Tiểu Thi, tớ không biết Mạnh Triết đã nói gì với cậu, nhưng cậu ta là tên l/ừa đ/ảo, là một tên khốn.”

“Chân tướng sự việc căn bản không phải như những gì cậu ta đã nói.”

“Nếu cậu tin tưởng tớ, hãy nghe những gì bọn tớ nói với cậu.”

Cậu ấy nói xong, Giang Húc thẳng lưng nhấn ga lao ra ngoài.

Khung cảnh xung quanh nhanh chóng lùi xa, những cơn gió sảng khoái thổi vào mặt tôi.

Nó giống như thoát khỏi cái lồng có được tự do, mà mình đã không có được trong nhiều ngày qua.

Tôi áp ch/ặt vào lưng Giang Húc, giọng khô khốc.

"Niệm Niệm gọi anh đến sao?"

"Không hẳn."

Giang Húc đội mũ bảo hiểm, giọng nói bị bóp nghẹt.

Nhưng từng câu từng chữ nói ra đều đ/á/nh vào trái tim tôi một cách rõ ràng.

“Là vì anh đã quá muốn đưa em đi rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm