Nhưng nhanh hơn cả phản ứng của Chương Hoa chính là những dòng bình luận đang nhảy múa đi/ên lo/ạn trên màn hình ảo trước mắt tôi:

【Ui chà kí/ch th/ích chưa kìa, nam phụ tự đào hố ch/ôn mình rồi hahaha! Nhanh thật đấy, chưa đầy một ngày mà đã lộ nguyên hình rồi...】

【Thụ chính vốn dịu dàng như nước, chưa bao giờ dùng cái giọng "chợ búa" này với nam chính cả. Để xem anh trai nam phụ này định xoay xở thế nào!】

【Xoay kiểu gì được nữa? Chẳng những ch/ửi mà còn tặng nam chính một bạt tai cơ mà. Đúng là "vũ khí thương hiệu" ngày xưa, nhìn nam chính kìa, đứng hình mất năm giây luôn.】

【Đứng hình ấy hả? Sao tôi thấy biểu cảm của ảnh giống kiểu đang... hoài niệm vậy nhỉ?】

【Zô zô, kịch hay bắt đầu rồi! Đợi nam chính nhận ra "vầng thái dương" của mình biến mất rồi hóa thân thành góa phụ tuyệt vọng thôi, ngược tâm sướng ơi là sướng!】

Nỗi phẫn uất đang bốc hỏa trong lòng tôi bỗng chốc tắt lịm như bị dội gáo nước đ/á.

Tôi chẳng dám nhìn thẳng vào mặt Chương Hoa nữa, chỉ dám liếc tr/ộm qua kẽ tay. Anh hơi quay mặt đi chỗ khác, gương mặt đờ đẫn như bị rút mất linh h/ồn. Đúng như lời bình luận nói, cái t/át trời giáng ấy dường như đã đá/nh văng cả tâm trí của anh đi đâu mất.

Rầm!

Chiếc khung ảnh vừa nãy còn được anh nâng niu như báu vật, giờ đây rơi tự do xuống sàn nhà. Tiếng động khô khốc vang vọng trong căn phòng trống trải, chói tai đến lạ lùng.

Tim tôi đ/ập thình thịch như đá/nh trống trận. Trong đầu tôi chỉ hiện ra viễn cảnh anh ta đi/ên tiết cầm cái khung ảnh đó đ/ập vào đầu mình để trả th/ù. Nghĩ là làm, tôi chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, vội vàng đẩy mạnh anh ta ra rồi vắt chân lên cổ mà chạy:

"Em... em đi ngủ đây!"

Khi chạy đến cửa phòng, thằng nhóc Đoàn Đoàn vẫn đứng lù lù ở đó, ngước nhìn tôi với đôi mắt đúc từ một khuôn với bố nó. Tôi chẳng thèm chần chừ, cũng chẳng thèm "dịu dàng" gì nữa, trực tiếp tặng cho cái mông mụp mạp của nó một cước nhẹ:

"Tiểu tử ranh con! Thích đứng xem hài đúng không?"

Chương Hoa vẫn đứng ch*t trân tại chỗ cũ như một pho tượng đ/á. Nhưng những dòng bình luận như m/a ám vẫn không buông tha cho tôi:

【Mọi người thấy không? Hình như nam chính khóc kìa...】

【Đương nhiên phải khóc rồi! Thụ chính đi mất, cái "n/ợ đời" kia quay trở lại, không khóc mới là lạ đấy!】

【Tội nghiệp thật, "vầng thái dương" không còn nữa, nam chính chắc chắn đang đ/au thấu tim gan. Đúng là một đôi uyên ương bạc mệnh.】

【Ơ khoan đã... hình như nam chính vừa khóc... vừa cười thì phải?】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
7 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
8 Tóc Xác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm