Tôi đều muốn hết

Chương 14

25/03/2026 17:22

Năm thứ 2 đại học, Trần Lương Cảnh và Châu Tẫn đ/á/nh nhau trên sân thượng.

"Mày có quyền gì mà thích cậu ấy?!"

"Cậu ấy là của tao!"

Trần Lương Cảnh chưa bao giờ che giấu tình cảm đặc biệt dành cho Giang Lê trước mặt người khác.

Cả thế giới đều nhìn ra, duy chỉ Giang Lê không nhận thấy.

Châu Tẫn biết hết mọi chuyện, cổ họng nghẹn lại.

Cậu ấy đ/au lòng vô cùng.

Giá như bản thân xuất hiện bên Giang Lê sớm hơn vài năm thì tốt biết mấy.

Chả trách Giang Lê hiền lành đến mức bị ai b/ắt n/ạt cũng chẳng phản kháng.

Lại còn gh/en tị nữa.

Trần Lương Cảnh đã kể hết.

Hôn Giang Lê.

Ngủ chung giường với Giang Lê.

Có biết bao bí mật không thể tiết lộ cùng Giang Lê.

Châu Tẫn run lên vì tức gi/ận, mất hết lý trí.

Đánh nhau với Trần Lương Cảnh tới mức không phân thắng bại.

"Châu Tẫn, tao sẽ không cho phép mày cư/ớp cậu ấy đâu!"

"Có ch*t cũng không đồng ý!"

Vậy thì mày ch*t đi cho rồi.

Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu Châu Tẫn.

Nhưng khi Trần Lương Cảnh đ/á/nh trả, cậu ấy đột nhiên không tránh nữa, húng trọn cú đ/ấm ấy.

Trần Lương Cảnh đ/á/nh tới tấp.

Tay Châu Tẫn g/ãy rồi.

"Sao mày không đ/á/nh trả?! Đánh đi! Châu Tẫn!"

Châu Tẫn bất động.

Cậu ấy nghĩ, Giang Lê hiền lành như thế, nếu thấy mình bị đ/á/nh thương tâm thế này, chắc hẳn sẽ xót xa lắm.

Châu Tẫn cảm thấy mình khá đê tiện.

Tôi khóc xong, dựa vào lòng Châu Tẫn thẫn thờ.

Cậu ấy gọi phục vụ mang tới một ly nước ấm, dỗ dành tôi uống.

"Về nhà không?"

Tôi khóc đến kiệt sức, ngơ ngác gật đầu.

Châu Tẫn nhẹ nhàng bế tôi lên.

Chỉ là, ở cửa lại bị người chặn đường.

Tôi ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên: "Trần Lương Cảnh?"

Hắn vừa từ cuộc họp tới, vẫn mặc bộ vest ban ngày.

Người đàn ông nhận ra tôi vừa khóc, kìm nén cảm xúc: "Cậu ấy sao thế?"

Hắn đang chất vấn Châu Tẫn.

Châu Tẫn che mặt tôi lại: "Việc này nên hỏi mày chứ, Trần Lương Cảnh, mày đã làm gì cậu ấy?"

Trần Lương Cảnh muốn đ/ấm Châu Tẫn.

Lại bắt đầu rồi.

Bình luận cũng thi nhau thêm dầu vào lửa:

[Đánh đi! Tôi thích xem đ/á/nh nhau lắm!]

[Châu Tẫn mà biết ban ngày Trần Lương Cảnh hôn Giang Lê, chắc cho n/ổ tung quán bar này mất, ha ha ha.]

[Châu Tẫn nghe tôi đi, hôn mạnh Giang Lê ngay mặt Trần Lương Cảnh luôn!]

[Một người sao đủ, cả ba cùng một lúc luôn đi!]

Đúng là ý hay.

Tôi tự bước xuống, mặc áo khoác vào: "Hai người nói chuyện đi, tớ ra ngoài cho tỉnh rư/ợu."

10 phút sau, tôi ngồi xổm ở cửa hút th/uốc.

Th/uốc xin người ta, bật lửa cũng đi mượn người ta.

Châu Tẫn gi/ật điếu th/uốc, đỡ tôi đứng dậy: "Đi thôi. Về nhà."

"Thế còn Trần Lương Cảnh?"

Không ngờ hai người lại giải quyết mâu thuẫn nhanh gọn và văn minh đến thế.

Châu Tẫn nhét tôi vào xe.

"Hắn chưa ch*t đâu." Cậu ấy hạ ghế xuống, chui vào xe, đóng cửa xe lại.

Không gian chật hẹp khiến hơi thở tôi dồn dập: "Cậu sao thế?"

Cậu ấy đưa tay xoa má tôi, ánh mắt chăm chú như muốn nhìn mãi không thôi: "Muốn hôn cậu. Được không?"

Châu Tẫn bắt đầu kìm nén ham muốn.

Cậu ấy đ/á/nh cược với Trần Lương Cảnh.

Cược xem ai quan trọng hơn trong tim tôi.

Cược xem tôi thật lòng với ai.

Tất nhiên, rất lâu sau đó tôi mới biết chuyện này.

Hiện tại tôi chỉ biết, hai người này như uống nhầm th/uốc, đều có bệ/nh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm