Hẹn Không Yêu Lại Kiếp Này

Chương 6

15/02/2025 15:32

“Bổn điện nghe nói cô và tam hoàng tử là thanh mai trúc mã, qu/an h/ệ không đơn giản.”

Y hơi hơi cong môi, giọng nói ôn hòa hơn mấy phần.

Ta cung kính đáp: “Tin đồn không đáng tin, nếu thật sự là vậy thần đã không từ hôn.”

Y nghe thấy câu trả lời của ta cũng không có tiếp tục, bê tách trà trong tay nha hoàn uống một hớp.

“Tại sao từ hôn?”

Ta cắn môi: “Bởi vì hắn đã lừa thần, thần gh/ét bị lừa gạt.”

“Lý do này có phần khiên cưỡng, cô đang giấu điều gì?”

Lòng ta lạnh lẽo, đối diện với nam nhân trước mặt dường như là không có chỗ nào để lẩn trốn.

Nhưng nếu như ta nói ra chân tướng, có lẽ y sẽ coi ta là kẻ đi/ên mà đuổi ta ra ngoài.

“Ngày 5 tháng 4, khắp thành sẽ lan truyền lời đồn huyết thống của thái tử điện hạ không thuần khiết!”

Thái tử hơi ngẩn người, hộ vệ bên cạnh trực tiếp rút đ/ao kề lên cổ ta, phẫn nộ nói: “To gan!”

Bảo đ/ao ch/ém sắt như ch/ém bùn, may thay thái tử kịp thời lên tiếng, nếu không có lẽ cổ ta đã đ/ứt lìa.

Hộ vệ đó đầy sự gi/ận dữ, nhưng nghe thấy mệnh lệnh liền thu tay ngay lập tức.

Ta nhìn chăm chăm vào mắt thái tử, tiếp tục nói: Ân Can sẽ m/ua chuộc bà vú của điện hạ, đến lúc đó lời đồn nghi vấn về huyết thống của ngài trong vòng một đêm sẽ lan ra khắp thành, Lễ bộ thượng thư sẽ phản chiến đầu tiên, dâng tấu bãi miễn chức thái tử của ngài.”

Thái tử im lặng lắng nghe, vẻ mặt thảnh thơi, song lại thuận tay đưa tách trà mới lấy sang cho ta, thần thái ưu nhã, vui tai vui mắt.

Ta hoang mang nhận lấy, không biết nên uống hay không.

Như này là có ý gì?

Ta vô cùng lo sợ khi nói ra tin tức quan trọng này, còn y lại ở đây coi như không có gì mà nhàn nhã thưởng trà?

“Cô nếm thử?”

Ta: “…”

Ta nhấp một hớp nhỏ, yếu ớt nói: “Nếu như thái tử điện hạ không tin có thể lẳng lặng chờ đến hôm đó, dân nữ lấy tính mạng ra đảm bảo.”

Y thản nhiên nói: “Trà ngon không?”

Ta: “…”

Bây giờ là lúc bàn luận về trà ư? Với cả Quan Ngọc cũng không phải là trà ngon gì, trà chúng ta c/ứu tế có đôi khi cũng là loại này.

“Ngon.”

Ta mông lung đáp, thực tế trà này cũng không có vị gì.

Hơn nữa ta bỗng dưng phát hiện cổ mình rướm m/áu, thanh đ/ao kia quá mức sắc bén, trong vô thức cảm nhận được cơn đ/au nhưng lại không dám lau đi.

Ân Cửu Hà nghe ta nói lại giống như con mèo đang chơi trò vờn chuột, không nhanh không chậm, như thể còn đang chờ đợi điều gì đó.

Một khoảng im lặng.

Chúng ta đều không nói chuyện, nhưng chẳng có cách nào khác, ta là người nơi dưới, chỉ đành phá tan sự im lặng trước: “Điện hạ?”

Hồi lâu không nghe thấy câu trả lời, ngay lúc ta nghĩ y không nghe thấy thì một giọng nói vang lên: “Lui xuống đi, ta sẽ kiểm chứng lời cô nói, nếu như cô lừa ta.”

Vẻ mặt của Ân Cửu Hà dịu dàng hơn mấy phần nhưng lời nói ra lại khiến ta kinh h/ồn bạt vía: “Không sao, cho dù cô lừa ta, cũng dễ xử lý thôi.”

Tại sao càng nói những lời đ/áng s/ợ thì ngữ khí lại càng dịu dàng vậy?

Cảm xúc của ta lên xuống không ổn định, nhưng chỉ dám đáp trả một câu: “Vậy thái tử điện hạ có thể bảo vệ Đinh phủ an toàn trong khoảng thời gian đó không?”

Ân Cửu Hà gật đầu.

Ta thở phào, nhưng nhìn thấy y bỗng dưng mỉm cười, giống như d/ao nhọn lộ ra sau khi băng tuyết tan rã, mang theo hơi lạnh thấu xươ/ng.

Chi bằng là đừng cười, c/ứu mạng.

Đợi khi trở về phủ, ta đã toát mồ hôi đầy đầu.

Âm Cửu Hà tính cách ôn hòa rốt cuộc là do ai đồn ra vậy?

Ta nằm trên giường hít sâu thở đều, may thay y không gi*t ta, chỉ cần lời ta nói thành thật là có cơ hội tiến thêm một bước để đạt được sự tin tưởng của y… nhỉ?

Nói đến trà kia, rốt cuộc có liên quan gì tới việc chúng ta đang nói đây?

Lẽ nào trà có đ/ộc!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Nữ Đào Chương 11
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm