Thích Em

Chương 7

12/05/2025 18:10

Tôi không muốn tình cờ gặp Trần Dã và Thẩm Yểu lần nữa.

Thế là tôi chuyển trường đến Nam Hoa - ngôi trường danh tiếng không kém cạnh Nhất Trung ở thành phố bên cạnh.

Tôi nhanh chóng thích nghi, chẳng mấy chốc đã bắt kịp tiến độ giảng dạy.

Lần này tôi chuyên tâm học hành, không giao du với ai.

Đến ngày bảng điểm tháng được công bố, tôi lại vô tình đứng đầu khối.

Các bạn học xúm quanh bảng xôn xao:

"Trời ơi, mắt tao hỏng hả? Thần đồng Giang Dữột nhiên tụt xuống hạng hai rồi!"

"Mắt mày không lóa đâu, vì tao cũng thấy vậy."

"Không đùa chứ Lâm Sơ Hạ đứng đầu này là cao nhân nào thế? Trước giờ chưa từng nghe tới."

"Lớp mình đấy, mỹ nữ cực xinh nhưng tính cách hơi lạnh lùng."

"Nghe đâu là học sinh chuyển trường từ Nhất Trung qua."

"Ôi dào, từ Nhất Trung đến thì hết nước nói rồi."

"Ý mày là Nhất Trung giỏi cỡ nào? Sao lại đề cao địch hạ thấp ta vậy?"

"Lần này Giang Dữ thật sự gặp đối thủ xứng tầm rồi, sắp có kịch hay để xem đây!"

Tim tôi đột nhiên đóng băng.

Sao Nam Hoa cũng có hảo thủ chuyên chiếm bảng vàng thế này!

Chuyện Thẩm Yểu đã để lại cho tôi nỗi ám ảnh khôn ng/uôi.

Để tránh rắc rối không đáng có, giờ nghỉ trưa, tôi gõ cửa văn phòng giáo viên chủ nhiệm Giang.

Trong phòng có một thiếu niên tuấn tú, dáng người cao g/ầy, khí chất nho nhã toát lên vẻ học thức.

Tôi không kiềm được ánh mắt tò mò.

Chàng trai dường như nhận ra ánh nhìn của tôi.

Dưới cái liếc mắt tr/ộm của tôi, thân hình vốn đã thẳng tắp của cậu ấy càng trở nên cứng đờ.

Cô Giang hỏi tôi cần gì, tôi mới nhớ mục đích ban đầu:

"Thưa cô, em muốn xem lại bài thi của bạn Giang Dữ."

Thiếu niên khe khẽ liếc sang.

Cô giáo nhìn cậu ấy rồi quay sang tôi, đùa cợt:

"Xem bài em ấy làm gì? Có phải thầm thương tr/ộm nhớ người ta rồi không?"

Cô giáo tầm ba mươi mấy tuổi, khuôn mặt bánh bao, ăn mặc như sinh viên, rất hòa đồng.

Nhưng tôi còn chưa kịp đỏ mặt, mặt chàng trai kia đã ửng hồng lên rồi?

Tôi ngạc nhiên nhìn thẳng.

Chứng kiến khuôn mặt trắng ngần của cậu ấy dần chuyển sang đỏ rực như chuẩn bị bốc ch/áy.

Cô Giang lặp lại câu hỏi.

Tôi vội đáp:

"Em chỉ muốn tham khảo cách làm bài của học sinh giỏi để tiến bộ hơn ạ."

Cô giáo mỉm cười:

"Giang Dữ không bằng em, coi chừng xem xong lại thụt lùi đó."

Mồ hôi lạnh đổ khắp người.

Thế mà lại vô tình nói đúng tim đen của tôi.

Tôi xem bài Giang Dữ chính là để... thụt lùi có chủ đích.

Sau khi nắm được lực học của đối thủ, tôi định kỳ thi tới sẽ kiểm soát điểm số để thấp hơn cô ấy, tránh chiếm spotlight.

Để không vướng vào "Thẩm Yểu phiên bản 2.0".

Cuối cùng cô Giang cũng đưa bài thi cho tôi.

Xem xong kỹ lưỡng, tôi trả lại giấy thi rồi rời phòng.

Thiếu niên nọ cũng đi theo sau.

Hai chúng tôi nối bước trên hành lang, rồi lần lượt bước vào lớp 1.

Thì ra cậu ấy là bạn cùng lớp tôi sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm