Lần gặp tiếp theo của chúng tôi là vào chiều hôm sau.
Tan học trở về, tôi vừa rẽ vào con hẻm quen thuộc đã nhìn thấy một bóng người đứng trước cổng nhà mình.
Chỉ một cái liếc mắt, tôi đã nhận ra đó là ai.
Tạ Trình đứng dưới tán cây trước cửa. Ánh chiều tà nhàn nhạt phủ lên vai anh, kéo cái bóng cao g/ầy ấy dài xuống mặt đường loang lổ ánh nắng.
Tim tôi bỗng đ/ập mạnh một cái.
“Tại sao anh lại ở đây?”
Tôi gần như lập tức chạy tới trước mặt anh.
Tạ Trình nhìn tôi vài giây rồi mới thấp giọng đáp:
“Anh muốn gặp em lần cuối.”
Nụ cười nơi khóe môi tôi lập tức cứng lại.
“Cái gì cơ?” Tôi nhìn chằm chằm vào anh: “Anh lại định bỏ đi nữa sao?”
Tạ Trình im lặng.
Anh hơi cúi đầu, vẻ mặt mang theo sự áy náy khó che giấu.
“…Anh chỉ có thể xin lỗi em.”
Lại là câu đó.
Tôi gh/ét nhất chính là dáng vẻ này của anh.
Giống như anh đã quyết định hết mọi thứ từ trước, còn tôi dù có tức gi/ận hay không cam lòng thế nào cũng chẳng thể thay đổi được gì.
Tôi theo bản năng đưa tay giữ lấy cổ tay anh lại.
Ngay khoảnh khắc chạm vào da anh, tôi bất giác khựng người.
Lạnh quá.
Giống như anh đã đứng ngoài này rất lâu rồi.
Tạ Trình hơi gi/ật mình, sau đó lại nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra khỏi người mình. Động tác rất nhẹ, nhưng cũng đủ khiến lòng tôi khó chịu vô cớ.
“Anh vẫn sẽ giữ liên lạc với em, Nghiêm Nghiêm.” Giọng anh trầm thấp khàn khàn giữa buổi chiều yên tĩnh: “Những năm sau này, anh cũng sẽ đều đặn gửi quà sinh nhật cho em.”
Tôi nhìn anh.
Rồi đột nhiên, trong đầu lóe lên một suy nghĩ.
“…Vậy còn ba năm trước thì sao?”
Tạ Trình hơi ngẩn ra.
Tôi lập tức tiếp lời, cố nén ý cười nơi đáy mắt:
“Anh thiếu em tận ba điều ước.”
Quả nhiên, biểu cảm anh thoáng chững lại vài giây.
Sau đó Tạ Trình bất lực cười nhẹ.
“Vậy em muốn gì?” Anh nhìn tôi, giọng nói mang theo chút dung túng quen thuộc của ngày xưa: “Chỉ cần trong khả năng, anh sẽ đáp ứng ngay.”
Tôi nghe vậy thì suýt không kiềm được khóe môi đang muốn cong lên.
Đúng là Tạ Trình.
Vẫn mềm lòng với tôi như trước kia.
“Là anh tự nói đấy nhé.” Tôi cố tỏ ra nghiêm túc, nhưng trong lòng đã bắt đầu thấy vui vẻ một cách khó hiểu.
Rồi tôi nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi nói từng chữ:
“Điều ước đầu tiên…”
“Là em muốn anh ở bên cạnh em cho tới khi em tốt nghiệp.”
Không khí bỗng chốc yên lặng.
Ngay cả tiếng ve kêu ngoài đầu ngõ cũng như trở nên rõ ràng hơn trong khoảnh khắc ấy.
Tạ Trình nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt anh dường như có chút d.a.o động.
Còn tôi thì chỉ thản nhiên đứng đó, trong lòng lại âm thầm bật cười vì sự “thông minh” của mình.
Cả đời thì quá dài.
Nhưng một năm… lại vừa đủ để tôi từng chút một kéo anh trở về bên cạnh mình.
Đúng lúc bầu không khí đang giằng co, cửa nhà bất ngờ mở ra.
“Chuyện gì vậy?”
Mẹ tôi bước ra ngoài, ánh mắt đảo qua tôi rồi dừng lại trên người Tạ Trình, vẻ mặt thoáng kinh ngạc.
Sau vài giây, bà bỗng mỉm cười.
“Vừa đúng lúc đấy.”
Mẹ quay sang tôi:
“Mẹ đang định nhờ Nghiêm Nghiêm đi m/ua ít đồ về nấu bữa tối.”
Nói xong, bà lại nhìn Tạ Trình, giọng điệu tự nhiên như thể anh chưa từng rời đi suốt mấy năm qua:
“Em cũng ở lại ăn cơm cùng gia đình chị luôn nhé.”