Hắn nắm tay tôi ch/ặt hơn, vội vã nhìn tôi từ đầu đến chân, lo lắng hỏi tôi bị thương ở đâu. Tôi khẽ lắc tay hắn, nói:

“Là để đưa một người còn đang sốt đi khám thì đúng hơn.”

Hắn ngẩng đầu bật cười, nhưng chẳng bao lâu sau, hắn lại nằm trên giường bệ/nh, chẳng còn cười nổi nữa. Hắn siết tay tôi, nhét vào trong chăn như sợ tôi bỏ đi.

“Lý Lý, xin lỗi.”

Trần Khước Chi nói, giọng chân thành, đầy áy náy. Gần đây hắn đã nói câu xin lỗi ấy không biết bao nhiêu lần, lần sau lại càng tha thiết hơn lần trước.

Tôi co ngón tay, bắt chước trò x/ấu xa ngày trước của hắn, khẽ gãi vào lòng bàn tay hắn. Trần Khước Chi lập tức nín thở, vành tai đỏ ửng.

“Khước Chi, có câu ‘lấy gậy ông đ/ập lưng ông’, anh hiểu chứ?”

Tôi vươn tay véo lấy vành tai đỏ của hắn, nhẹ nhàng xoay. Hắn cắn môi, yết hầu trượt lên xuống, mu bàn tay gân xanh nổi rõ.

Ngồi cạnh giường truyền dịch nửa ngày, Trần Khước Chi mệt mỏi dần, rồi thiếp đi. Tôi chống cằm, vô thức liếc sang bàn cạnh giường—màn hình điện thoại hắn sáng lên, hiện một tin nhắn:

[Anh Khước Chi, giao kèo ba tháng với Kỷ Lý kết thúc chưa? Anh đã hứa xong rồi sẽ về tìm em.]

Lúc tỉnh dậy không thấy ai, Trần Khước Chi gi/ật mình rút kim chạy đi/ên cuồ/ng. Điện thoại báo chu kỳ phát tình sắp đến, hắn phớt lờ. Nhưng ngay khi thấy tin nhắn từ một số lạ, hắn lập tức ném mạnh điện thoại xuống đất.

Ở ký túc xá, tôi liếc đồng hồ rồi hỏi Phương Dư:

“Áo khoác tôi để trong tủ đâu rồi?”

Phương Dư lắc đầu: “Tôi nhớ là vẫn treo trong đó mà? Mất rồi à?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm