Tôi khóa mình trong xe, không muốn về nhà.
Điện thoại bỗng hiện lên tin nhắn của một người bạn chung.
Cậu ta nói: “Dụ Ân bị bệ/nh à? Dạo này tôi ở nước ngoài, không về được. Cậu ấy thế nào rồi?”
Tôi sững người. Cậu ấy… bị bệ/nh sao?
“Tôi không biết.”
Bên kia rõ ràng rất ngạc nhiên: “Cậu không biết à? Cậu ấy bệ/nh mà cậu không ở bên cạnh sao?”
Tôi tắt điện thoại, ngửa đầu tựa vào ghế ngẩn người.
Im lặng rất lâu, cuối cùng xe cũng n/ổ máy.
Tôi không muốn tiếp tục dây dưa.
Tôi chỉ là… rất muốn, rất muốn nhìn cậu ấy một lần.
4.
Muốn tìm Tống Dụ Ân thật ra không khó.
Tôi nhân lúc vệ sĩ ngoài cửa đổi ca, lén lút trốn vào phòng bệ/nh.
Cậu ấy cuộn người ngủ trên giường, cánh tay đang truyền dịch.
Mái tóc trước trán hơi rối, hàng mày đẹp nhíu ch/ặt, khóe mắt còn vệt nước mắt ướt át.
Tôi nhìn gương mặt ấy, cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn.
Dụ Ân… rốt cuộc là đã mơ thấy giấc mơ gì, mà lại đ/au lòng đến thế.
Động tĩnh ngoài cửa khiến tôi vội rụt tay lại — bàn tay vốn định lau nước mắt cho cậu ấy.
Hoảng hốt trốn đi, nhưng vẫn đụng phải mẹ cậu ấy ở cửa thang máy.
Tôi hiếm khi c/ăm gh/ét một người đến vậy.
Tôi hỏi bà ta: “Đây chính là điều bà muốn sao?”
Rõ ràng tất cả chúng tôi đều yêu Tống Dụ Ân như thế, sao bà ấy lại nỡ để cậu ấy đ/au khổ đến vậy.
“Tôi là vì cuộc đời sau này của nó.”
“Bệ/nh trong lòng rồi cũng sẽ khỏi thôi.”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ấy, không cách nào đồng tình với lập trường đó.
Nhưng trong chuyện yêu Tống Dụ Ân, tôi lại bất ngờ đạt được sự thống nhất với bà ấy.
“Nếu bà muốn cậu ấy ít đ/au khổ hơn, vậy thì hãy để cậu ấy ch*t tâm cho triệt để.”
Tôi nhớ đến một câu chuyện từng nghe qua.
Hai người tranh giành một đứa trẻ.
Cùng lúc kéo lấy cánh tay nó.
Mà người yêu sâu hơn… lại là người buông tay trước.
5.
Tôi không biết cậu ấy có khá hơn hay không.
Ánh sáng ban mai vừa ló rạng, khóe mắt tôi ngứa ngáy.
Theo phản xạ, tôi cất tiếng gọi: “Bé con.”
Vươn tay muốn ôm lấy cậu ấy, mà chỉ chạm vào khoảng không.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi choàng tỉnh.
Hậu tri hậu giác nhận ra, thứ vừa chạm vào mặt tôi không phải tóc của cậu ấy, mà là nước mắt của chính tôi.
Tôi nhìn con chó trắng nhỏ ở đầu giường, đưa tay ôm vào lòng, càng ôm càng ch/ặt.
Như thể muốn đ/è nén cơn đ/au nhói trong tim.
Vô tình, tôi ấn trúng khối cứng giấu trong bụng con chó trắng.
Giọng nói của Tống Dụ Ân vang lên: “Em yêu anh.”
Tôi sững người, rồi ngơ ngác đưa tay ấn thêm lần nữa.
“Em yêu anh.” “Em yêu anh.” “Em yêu anh.”
Tôi vừa khóc vừa cười, trông như một kẻ đi/ên.
Áp con chó trắng vào má mình.
Nhẹ giọng thì thầm: “Anh cũng yêu em.”
6.
Tôi dồn toàn bộ thời gian và tinh lực vào công việc.
Thỉnh thoảng nhìn thấy bảng hiệu của studio, tôi lại nghĩ — giá mà tôi có thể trở thành một người thật giỏi.Thì tốt biết mấy.
Buổi tối xã giao, tôi uống hơi nhiều, Trình Nghiên thì không uống rư/ợu.
Cậu ấy lái xe đưa tôi về nhà.
Xe rẽ vào khu chung cư.
Tôi nhìn thấy chiếc Maybach quen thuộc.
Tống Dụ Ân mặc áo khoác gió đen, hai tay đút túi, lặng lẽ tựa vào cửa xe.
Ngẩng đầu nhìn về cửa sổ nhà tôi.
Như một bức tượng trầm mặc, cô đ/ộc.
Trình Nghiên chưa từng hỏi chuyện giữa tôi và cậu ấy, nhưng đại khái cũng đoán được chúng tôi đã chia tay.
Cậu ấy hỏi: “Đi thẳng xuống hầm xe không?”
“Không.” “Cậu… giúp tôi một việc.”
Lời vừa dứt, Tống Dụ Ân như có linh cảm, quay đầu nhìn về phía này.
Tôi thuận tay kéo cà vạt của Trình Nghiên, ghé sát lại — giống như một nụ hôn.
Tống Dụ Ân sững người.
Trên gương mặt trống rỗng ấy, dâng lên cơn giông tố sắp bùng n/ổ.
Tôi chưa từng thấy Tống Dụ Ân nổi gi/ận đến thế.
Hai mươi hai năm trước đó của cậu ấy, đều được nuôi dưỡng trong mật ngọt.
Cuộc đời cậu ấy chưa từng có lừa dối, phản bội, ruồng bỏ hay tổn thương.
Kính chắn gió vỡ thành những vết rạn như mạng nhện — lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự sụp đổ của Tống Dụ Ân.
“Đệt, nó đi/ên rồi à!” Trình Nghiên vội vàng khóa cửa xe.
Tống Dụ Ân kéo mạnh cửa xe mấy lần, nhưng không mở được.
“Phó Tầm An!”
Cậu ấy ném cây gậy bóng chày trong tay đi, quấn chiếc đồng hồ quanh cổ tay.
Dốc hết sức đ/ập vỡ cửa kính.
Từ lỗ hổng đó, cậu ấy thò tay vào, túm ch/ặt cổ áo tôi.
Cẳng tay bị mảnh kính vỡ cứa vào, m/áu chảy không ngừng.
Tôi không dám nhìn đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ của cậu ấy.
“Nói rõ ràng cho em nghe.”
“Nói rõ đi!”