Tề Chi

Chương 7

23/03/2026 20:46

"Uống nhiều thế này... thảo nào mặt đỏ gay thế."

Tôi nghe thấy một giọng nói mang ý cười quen thuộc, có những ngón tay lạnh buốt chạm vào má mình.

Tôi cố gắng mở mắt ra.

Hửm?

Cố Thận Chi?

Sao cậu ấy lại ở đây, giờ này chẳng phải cậu ấy nên ở nhà cũ ăn cơm cùng Tô Thanh Niệm sao?

Quả nhiên là đang nằm mơ nhỉ.

Tôi nhắm mắt lại, mi mắt nong nóng, còn mang theo một sự tủi thân không diễn tả nổi bằng lời.

Phiền phức thật, rõ ràng thích cậu ấy đã đủ vất vả rồi, tại sao còn chạy vào giấc mơ của tôi, khiến tôi ngủ cũng không ngon giấc nữa.

"Dậy đi nào."

Cố Thận Chi giống như vừa tìm thấy một món đồ chơi thú vị, đưa tay chọc chọc má tôi.

Cậu ấy quay đầu nói với Hứa Du: "Cậu đi đâu thì đi đi, tôi đưa Tống Hựu Tề về nhà."

"Cũng được."

Hứa Du chuồn lẹ như thể bôi mỡ dưới lòng bàn chân.

"Về nhà thôi, Tống Hựu Tề."

Có lẽ do uống rư/ợu nên gan tôi lớn hơn hẳn: "Gh/ét cậu... đây là giấc mơ của tôi, cậu phải nghe tôi!"

"Ha, cậu có căn dặn gì nào?"

Tôi tỏ vẻ hung dữ: "Im lặng chút coi!"

Tôi có hơi hối h/ận, quả nhiên vẫn thích Cố Thận Chi trong giấc mơ hơn.

Một Cố Thận Chi không khiến tôi đ/au đớn, không làm tôi buồn bã, không có những tâm tư giấu giếm, vĩnh viễn nghe lời tôi.

"Thế để kẻ hèn này cõng ngài về nhé?"

Cơ thể tôi nhẹ bẫng, Cố Thận Chi đã cõng tôi lên.

"Về nhà nhé."

"Không muốn về nhà..."

Lúc s/ay rư/ợu tôi hay ki/ếm chuyện vô lý, vậy mà Cố Thận Chi cũng chẳng bực mình, cứ cõng tôi rảo bước chậm rãi.

Tôi nhìn thấy bóng cậu ấy đổ dài dưới ánh đèn vàng ấm áp, nhìn thấy sống mũi cao vút ở sườn mặt cậu ấy.

Thực sự rất đẹp trai.

Tôi lại sinh ra chút oán trách, tại sao cậu ấy lại tốt thế cơ chứ.

Khiến tôi nảy sinh ảo giác, dường như cậu ấy thật sự coi tôi là người đặc biệt, dường như tôi thật sự rất quan trọng với cậu ấy.

"Cố Thận Chi, tại sao cậu lại đối xử tốt với tôi như vậy?"

"Cảm động đúng không, cảm động thì sau này đối xử tốt với tôi vào."

"Tôi thật sự sợ mình giấu không nổi... sợ mình trót thích cậu mất thôi..."

Đầu óc say khướt quay cuồ/ng như một mớ hồ nhão.

Tôi chẳng nhớ ra điều gì, những tâm tư m/ập mờ, những lời nói mông lung thao thao bất tuyệt hết một mớ lớn.

Nhưng rốt cuộc vẫn không thể kiên định thốt ra.

"Tôi thật sự rất yêu cậu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
2 Tóc Xác Chương 12
12 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm