Tề Chi

Chương 7

23/03/2026 20:46

"Uống nhiều thế này... thảo nào mặt đỏ gay thế."

Tôi nghe thấy một giọng nói mang ý cười quen thuộc, có những ngón tay lạnh buốt chạm vào má mình.

Tôi cố gắng mở mắt ra.

Hửm?

Cố Thận Chi?

Sao cậu ấy lại ở đây, giờ này chẳng phải cậu ấy nên ở nhà cũ ăn cơm cùng Tô Thanh Niệm sao?

Quả nhiên là đang nằm mơ nhỉ.

Tôi nhắm mắt lại, mi mắt nong nóng, còn mang theo một sự tủi thân không diễn tả nổi bằng lời.

Phiền phức thật, rõ ràng thích cậu ấy đã đủ vất vả rồi, tại sao còn chạy vào giấc mơ của tôi, khiến tôi ngủ cũng không ngon giấc nữa.

"Dậy đi nào."

Cố Thận Chi giống như vừa tìm thấy một món đồ chơi thú vị, đưa tay chọc chọc má tôi.

Cậu ấy quay đầu nói với Hứa Du: "Cậu đi đâu thì đi đi, tôi đưa Tống Hựu Tề về nhà."

"Cũng được."

Hứa Du chuồn lẹ như thể bôi mỡ dưới lòng bàn chân.

"Về nhà thôi, Tống Hựu Tề."

Có lẽ do uống rư/ợu nên gan tôi lớn hơn hẳn: "Gh/ét cậu... đây là giấc mơ của tôi, cậu phải nghe tôi!"

"Ha, cậu có căn dặn gì nào?"

Tôi tỏ vẻ hung dữ: "Im lặng chút coi!"

Tôi có hơi hối h/ận, quả nhiên vẫn thích Cố Thận Chi trong giấc mơ hơn.

Một Cố Thận Chi không khiến tôi đ/au đớn, không làm tôi buồn bã, không có những tâm tư giấu giếm, vĩnh viễn nghe lời tôi.

"Thế để kẻ hèn này cõng ngài về nhé?"

Cơ thể tôi nhẹ bẫng, Cố Thận Chi đã cõng tôi lên.

"Về nhà nhé."

"Không muốn về nhà..."

Lúc s/ay rư/ợu tôi hay ki/ếm chuyện vô lý, vậy mà Cố Thận Chi cũng chẳng bực mình, cứ cõng tôi rảo bước chậm rãi.

Tôi nhìn thấy bóng cậu ấy đổ dài dưới ánh đèn vàng ấm áp, nhìn thấy sống mũi cao vút ở sườn mặt cậu ấy.

Thực sự rất đẹp trai.

Tôi lại sinh ra chút oán trách, tại sao cậu ấy lại tốt thế cơ chứ.

Khiến tôi nảy sinh ảo giác, dường như cậu ấy thật sự coi tôi là người đặc biệt, dường như tôi thật sự rất quan trọng với cậu ấy.

"Cố Thận Chi, tại sao cậu lại đối xử tốt với tôi như vậy?"

"Cảm động đúng không, cảm động thì sau này đối xử tốt với tôi vào."

"Tôi thật sự sợ mình giấu không nổi... sợ mình trót thích cậu mất thôi..."

Đầu óc say khướt quay cuồ/ng như một mớ hồ nhão.

Tôi chẳng nhớ ra điều gì, những tâm tư m/ập mờ, những lời nói mông lung thao thao bất tuyệt hết một mớ lớn.

Nhưng rốt cuộc vẫn không thể kiên định thốt ra.

"Tôi thật sự rất yêu cậu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
5 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
9 Tắt đèn Chương 8
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm