"Ai cho phép mày dọn vào đây? Mày có biết đây là đâu không?"
"Đây là nhà của tao! Là phòng cưới của ba mẹ tao!"
"Là ba anh cho phép." Giọng tôi rất bình thản, chỉ đơn giản là đang thuật lại sự thật.
Nhưng Tần Trăn lại như bị sự bình thản không đáng có này chọc gi/ận, anh ta túm lấy cổ áo tôi, hạ thấp giọng: "Mày tưởng bám víu được vào ba tao là an toàn rồi sao?"
"Nếu tao muốn chỉnh mày thì có hàng vạn cách, ba tao chưa chắc lần nào cũng bảo vệ được mày đâu!"
"Cái loại đồng tính như mày, năm xưa tao từng xử lý một đứa rồi. Mày có biết lúc đó tao đã đối xử với nó thế nào không? Tao——"
"Tôi biết." Tôi hất bàn tay đang nắm cổ áo mình ra, chỉnh lại những nếp nhăn vừa bị anh ta vò nát, sau đó nhìn vào mắt anh ta, chậm rãi nói: "Anh đã lừa gạt tình cảm của người đó, lừa người đó lên giường, quay lại ảnh kh/ỏa th/ân và video. Rồi ngay trong buổi lễ tuyên thệ năm lớp 12, khi người đó đang phát biểu với tư cách đại diện học sinh, anh đã phát đoạn video ấy lên màn hình lớn sau lưng người đó, khiến người đó thân bại danh liệt."
Gương mặt Tần Trăn cứng đờ. Sắc mặt anh ta thay đổi liên tục, yết hầu khẽ lăn nhẹ: "Sao mày biết?"
"Tôi biết chứ." Tôi tiếp tục nhìn xoáy vào anh ta, không hề dời mắt, chỉ từng chút một tiến lại gần, "Vậy Tần thiếu gia có biết người học sinh đó sau này ra sao không?"
"Người đó sau đó bị nhà trường đuổi học, tiền đồ tiêu tan. Mẹ người đó vì không chịu nổi cú sốc đã nhảy lầu t/ự t*. Bản thân người đó cũng gặp t/ai n/ạn, phế mất một chân. Sau đó vì tinh thần suy sụp mà bị đưa vào bệ/nh viện t/âm th/ần, ở lì trong đó suốt ba năm trời."
"Và rồi, người đó đã c.h.ế.t." Khi câu cuối cùng thốt ra, khoảng cách giữa tôi và Tần Trăn chỉ còn trong gang tấc. Ở cự ly gần thế này, tôi có thể thấy rõ sự r/un r/ẩy và d.a.o động trong đáy mắt anh ta.
"C.h.ế.t? Nó... c.h.ế.t rồi sao?" Dường như đứng không vững, anh ta loạng choạng lùi lại một bước, tình cờ tạo ra khoảng cách với tôi.
Tôi lại hơi rướn người về phía trước, áp sát anh ta hơn, giọng nói nén cực thấp: "Phải, người đó c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t một cách lặng lẽ không ai hay biết."
"Cho nên bây giờ Tần thiếu gia cũng muốn dùng cách năm xưa từng đối phó với người đó để đối phó với tôi, cũng muốn khiến tôi c.h.ế.t lặng lẽ trong ngôi nhà này, đúng không?"
Thần sắc Tần Trăn đột nhiên trở nên thẫn thờ. Có lẽ chính anh ta cũng không nhận ra, lúc này trong mắt anh ta tràn ngập sự k/inh h/oàng và hối h/ận.
Thật vô vị.
Tôi cười khẽ một tiếng, quay người định bỏ đi, nhưng Tần Trăn như sực tỉnh, nhận ra tôi cố ý trêu ngươi, anh ta lập tức thẹn quá hóa gi/ận, chộp lấy cánh tay tôi.
Chiếc gậy chống không cầm chắc, rơi xuống đất phát ra tiếng "xoảng" khô khốc. Ống tay áo tôi bị anh ta kéo tuột lên, để lộ những vết s/ẹo mới cũ đan xen.
Giây phút nhìn thấy những vết s/ẹo ấy, động tác của Tần Trăn khựng lại. Anh ta dán mắt vào chúng suốt mấy giây, dường như bị dọa sợ, rồi anh ta ngẩng lên nhìn tôi, môi run run: "... Cái này là do đâu mà ra?"
Tôi không nói gì, chỉ rút tay về, kéo tay áo xuống rồi mỉm cười với anh ta, "Sao vậy? Ánh mắt này của Đại thiếu gia, cứ như là đang xót xa cho tôi vậy."
"Ai xót xa cho mày chứ, tao chỉ thấy nó g/ớm ghiếc thôi!" Vành tai anh ta ửng đỏ, giọng điệu hung hăng như đang che giấu điều gì, "Chằng chịt như lũ sâu bọ, t/ởm c.h.ế.t đi được!"
Tôi nhìn anh ta, không hề gi/ận dữ mà trái lại còn khẽ mỉm cười: "Ừ, đúng là khá t/ởm." Dứt lời, tôi xoay người, dưới cái nhìn của Tần Trăn, tôi khập khiễng bước về phòng.
Vào phòng, tôi khóa trái cửa lại. Tôi đi đến trước bàn làm việc, lấy ra một con d.a.o rọc giấy. Tôi vén tay áo lên, lộ ra mảng da thịt loang lổ vết tích. Tôi dùng con d.a.o rọc giấy trong tay, nghiến răng ấn mạnh xuống.
"Lâm Tê, bình tĩnh lại."
"Vẫn chưa đến lúc, vẫn chưa đến lúc."
"Nhịn thêm chút nữa, nhịn thêm chút nữa thôi!"
Nhưng tôi sắp không chịu đựng nổi nữa rồi!
3.
Tần Trăn đang điều tra tôi.
Khi Tần Triệu Đình nói cho tôi biết chuyện này, giọng điệu ông ta thản nhiên như thể đang bàn luận về thời tiết hôm nay vậy. Tôi cố ý để lộ vẻ hốt hoảng, căng thẳng vừa đủ, rồi như một chú mèo bị dọa sợ mà rúc sâu vào lòng ông ta, r/un r/ẩy hỏi xem phải làm sao.
Ông ta đã đạt được mục đích mình muốn. Bàn tay to bản của ông ta áp lên lưng tôi, từng nhịp, từng nhịp vỗ về nhẹ nhàng, "Đừng sợ, nó không tra ra được gì đâu."
"Thân phận của em rất sạch sẽ. Những gì nó có thể tra được, chỉ là những thứ mà tôi muốn nó thấy thôi."
Tôi rủ mắt, tỏ vẻ ngoan ngoãn phục tùng như thể chỉ biết dựa dẫm vào ông ta, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Tần Trăn có thể tra được gì chứ?
Một kẻ mồ côi xuất thân từ gia đình thư hương ở phương Nam, từ nhỏ đã thể chất yếu ớt nhiều bệ/nh tật, sau khi ba mẹ qu/a đ/ời thì bôn ba theo nghiệp học hành. Cuối cùng, tại một buổi triển lãm tranh, kẻ đó đã tình cờ gặp gỡ ba anh ta, hai người tâm đầu ý hợp, rồi người đó được ông ta đón về nhà, giữ ở bên cạnh.
Nhưng mà, quá sạch sẽ rồi.
Cái thân phận này sạch sẽ đến mức quá đáng. Nó hoàn toàn không tương xứng với những nỗi thống khổ và đống s/ẹo trên người tôi.