Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 3350: Ra vẻ lĩnh ngộ 1

05/03/2025 13:16

Cảm giác này khiến cho Lục Thiếu Du có cảm giác quen thuộc mà lạ lẫm. Từ khi hắn nhìn thấy giới chủ Linh Vũ giới này lần đầu tiên hắn đã có cảm giác này.

- Ồ?

Nhưng cũng vào lúc này, trên không trung lần nữa xuất hiện chấn động kịch liệt, lập tức có mấy đạo thân ảnh chậm rãi hiện lên. Đi đầu có vài nữ nhân, một người thân ảnh linh lung, váy dài bồng bềnh, khuôn mặt xinh đẹp giống như tiên tử không nhiễm khói lửa nhân gian vậy.

Mấy nữ nhân này không phải đám người Bạch Linh, Bắc Cung Vô Song, Độc Cô Cảnh Văn, Mẫu Đơn nhìn còn có thể là ai. Bên cạnh bốn nữ nhân còn có chúng cường giả Độc Cô Hoàng tộc, Thiên Mộc Thần Thụ.

Cuối cùng chính là cường giả Bắc Cung gia tộc, trừ Bắc Cung Kình Thương, Bắc Cung Vô Song, Thiên Mộc Thần Thụ, Bắc Cung Tinh Mộc ra còn có một lão giả Lục Thiếu Du đã từng gặp qua. Người này mặc một trường bào màu xanh, giống như từ lâu chưa từng giặt giũ qua, thế nhưng lại không nhiễm một hạt bụi nào.

Người này có bộ dáng chừng bảy chục tuổi, thoạt nhìn giống như tiên phong đạo cốt, khiến cho người ta nhìn vào có cảm giác sinh cơ bừng bừng. Không giống như một ông già, mà nhìn qua người này, trong lúc vô hình lại có cảm giác giống như một đứa trẻ con. Mái tóc lão giả này màu xanh lục, miệng nở nụ cười hiền lành khiến cho người ta có cảm giác hòa ái dễ gần.

Thế nhưng người có ánh mắt thì lại không khó phát hiện ra, bên trong sự hòa ái kia ẩn tàng sự hủy diệt. Giống như miệng cười, ánh mắt liếc nhìn một cái khiến cho cả không gian mất đi sinh cơ vậy.

Mắt nhìn mấy người vừa mới xuất hiện, ánh mắt giới chủ Linh Vũ giới khẽ đổi, lập tức nhìn về phía quảng trường cực lớn trước mặt.

- Thiếu Du.

Ba người Vô Song, Cảnh Văn, Bạch Linh đáp xuống đất, nhanh chóng đi tới bên người Lục Thiếu Du. Khuôn mặt xinh đẹp, dịu dàng cười cười vô cùng rung động lòng người. Tam nữ cười giống như gió xuân thổi qua không gian xám trắng này vậy.

Nhìn thấy tam nữ bình yên vô sự, trong lòng Lục Thiếu Du thầm thở dài một hơi, cũng không cố kỵ có người khác bên cạnh mà lập tức nắm lấy bàn tay trắng như ngọc của tam nữ Cảnh Văn, Vô Song, Bạch Linh, ôm từng người vào trong lòng nói:

- Các nàng không sao chứ?

Nhìn thấy cảnh này, nhị nữ Thái Công Tĩnh Nhiễm, Tử Yên khẽ biến hóa.

- Không có việc gì.

Tam nữ ngượng ngùng, thế nhưng lại có chút hạnh phúc. Có trưởng bối ở bên cạnh khiến cho khuôn mặt ba nàng ửng hồ, càng có vẻ động lòng người.

- Dường như thực lực của ngươi có đột phá một chút a.

Âm thanh thanh thúy như chuông bạc của Mẫu Đơn vang lên, âm thanh quanh quẩn trong không gian vắng vẻ. Đôi mắt màu đỏ xinh đẹp mang theo sự kinh ngạc nhìn về phía Lục Thiếu Du. Nàng không có cách nào dò xét tu vi cụ thể của Lục Thiếu Du, thế nhưng Mẫu Đơn đi theo Lục Thiếu Du đã lâu, cho nên trong lúc vô hình nàng có thể cảm nhận được khí tức trên người Lục Thiếu Du biến hóa.

- Có chút tiến bộ mà thôi.

Lúc này Lục Thiếu Du mới cùng tam nữ tách ra, tức gi/ận trừng mắt nhìn Mẫu Đơn rồi khẽ gật đầu với nàng ta.

- Nhìn ta làm gì? Các ngươi cứ tiếp tục ôm nhau là được, không liên quan tới ta nha.

Mẫu Đơn không phải là người bình thường, nhìn thấy Lục Thiếu Du trừng mắt nhìn mình, đôi mắt đỏ tươi cũng tức gi/ận nhìn về phía Lục Thiếu Du, mặc kệ Lục Thiếu Du.

Nghe vậy mọi người chung quanh hiểu ý mỉm cười, Lục Thiếu Du bất đắc dĩ không thôi. Tam nữ thì càng thêm ngượng ngùng.

- Thiếu Du, có lẽ chàng còn không biết Diễn Siêu lão tổ a. Để thiếp giới thiệu với chàng một chút.

Gò má Bắc Cung Vô Song hồng lên, đ/á/nh vỡ bầu không khí x/ấu hổ này. Đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía lão giả mặc áo vải thô kia rồi nói với Lục Thiếu Du:

- Thiếu Du, đây là Diễn Siêu lão tổ, cũng là lão tổ có bối phận cao nhất trong Bắc Cung gia của thiếp hiện tại.

- Vãn bối bái kiến Diễn Siêu lão tổ.

Lục Thiếu Du cung kính hành lễ với lão giả mặc áo vài thô màu xanh này.

- Không cần đa lễ, đều là người một nhà cả.

Diễn Siêu lão tổ này vô cùng ôn hòa, dùng lực lượng nhu hòa nâng lấy hai tay Lục Thiếu Du. Miệng khẽ cười nhạt một tiếng khiến cho không gian chung quanh lập tức có cảm giác sinh cơ dạt dào, chân khí, linh lực trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển.

- Tu vi thật mạnh.

Sắc mặt Lục Thiếu Du lén lút biến đổi, trong lòng sợ hãi than một câu. Cảm nhận thực lực người này, Lục Thiếu Du cũng không khỏi gi/ật mình. Trong tất cả các đại Hoàng tộc đều có nội tình kinh người. Thực lực Diễn Siêu lão tổ của Bắc Cung Hoàng tộc này khó có thể nhìn ra, thế nhưng tuyệt đối là tồn tại cực kỳ cường hãn.

Dưới sự giới thiệu của Độc Cô Cảnh Văn, Lục Thiếu Du cũng biết được lão giả trong Độc Cô Hoàng tộc gọi là Độc Cô Không Kính. Trong tộc gọi hắn là Không Kính lão tổ, tu vi của người này là Linh Đế tứ trọng, trong Linh Đế tứ trọng cũng có thực lực không thấp. Mà trong Độc Cô gia tộc còn có một tồn tại mạnh hơn đám người Độc Cô Ngạo Vũ, Độc Cô H/ồn Long, chỉ là hiện tại còn không rõ tung tích.

Theo lời Độc Cô Cảnh Văn nói, lão giả có thực lực mạnh nhất trong Độc Cô gia gọi là Việt Không lão tổ. Cũng là người có thực lực mạnh nhất trong Độc Cô Hoàng tộc hiện giờ.

Việt Không lão tổ này Lục Thiếu Du cũng có một chút ấn tượng, người nọ có tuổi tác không kém Diễn Siêu lão tổ của Bắc Cung Hoàng tộc là bao. Hai mắt thâm thúy mênh mông, khiến cho người ta tới gần lập tức có cảm giác linh h/ồn rung chuyển.

Mắt nhìn quảng trường cực lớn trước mắt, cho dù là ai cũng có thể cảm giác được trên quảng trường cực lớn kia có khí tức khiến cho lòng người rung động. Nhìn thấy đám người Lục Thiếu Du không tiến lên, bọn người giới chủ Linh Vũ giới dường như cũng ý thức được sự nguy hiểm, cũng không có ý định tiến lên trước mà chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Trong lúc mọi người chờ đợi, mấy thời thần sau lần nữa có mấy đạo thân ảnh phóng tới. Huyền Ô lão tổ của Huyền Vũ Hoàng tộc, Huyền Xá lão tổ cùng với Long Bành lão tổ của Thanh Long Hoàng tộc cùng với một Đế giả khác của Thiên Vân đảo.

Hôm sau lại có mấy đạo thân ảnh nữa phóng tới. Theo thứ tự là Hổ Tu, Hổ Mãnh lão tổ của Bạch Hổ Hoàng tộc, còn có tộc trưởng Chu Loan và Chu Thần Hi của Chu Tước Hoàng tộc.

Đám người Chu Loan xuất hiện lập tức chào hỏi với những người quen biết. Ánh mắt lập tức nhìn vào giới chủ Linh Vũ giới. Hai bản Vô Tự Thiên Thư trên người kẻ này tuyệt đối là thứ mà tất cả mọi người đều muốn.

Ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn vào Chu Loan. Tộc trưởng Chu Loan này có chút bất phàm, nghe nói ban đầu ở phương diện thiên phú thì đại công chúa Long Bích Hàm và hoàng tử Huyền Hạo còn có thiên phú mạnh mẽ hơn nàng. Thế mà người đột phá Đế giả trước lại là Chu Loan. Đại công chúa Long Bích Hàm và hoàng tử Huyền Hạo vẫn dừng lại ở cấp độ Chuẩn Đế. Muốn đột phá tới Đế gia so với bát giai đỉnh phong đột phá lên Đế giả còn khó khăn hơn nhiều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiện Cung

Chương 7
Thiên tử Lục Triều, từ thuở lọt lòng đã chẳng phân biệt được ngũ vị, khẩu vị nhạt nhẽo vô cùng. Kiếp trước, ta lầm tưởng người là thị vệ trong cung, lén dẫn người đến trước cửa ngự thiện phòng. Qua khung cửa, ta đưa cho người một bát mì phỉ thúy. Nhìn người ăn sạch cả nước lẫn cái, vét sạch chẳng còn một giọt. Sau đó, người nâng ta lên tận mây xanh, từ một ả đầu bếp trở thành quý phi được sủng ái nhất hậu cung. Cho đến khi cung nữ cùng phòng là Hồi Hương mang theo thực phổ, lệ rơi lã chã mà rằng: 'Kẻ làm bát mì cho bệ hạ ngày đó, vốn chẳng phải ngươi! Ngươi đã cướp đoạt thân phận của ta, bên cạnh bệ hạ bấy lâu nay...'. Lục Triều đích thân hạ lệnh dùng hình trát chỉ, phế bỏ đôi bàn tay mà ta trân quý nhất. Trở lại thuở xưa, Thiên tử muốn tìm ra người làm bát mì năm ấy. Người lệnh cho tất thảy kẻ trong ngự thiện phòng dâng lên một món ăn. Ta cố ý rạch một đường trên mũi dao, cắt rách lòng bàn tay...
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0