Trợ lý chờ ngoài cửa đã lâu, thấy chúng tôi ra ngoài, lập tức tất tả đưa lịch trình lên.
"Giang tổng, trễ mất mười lăm phút so với dự kiến, cuộc họp phía sau lùi lại hay hủy luôn ạ?"
Chương 2:
Tôi nhận lấy máy tính bảng, lướt lướt.
Lúc đi song song cùng trợ lý thảo luận công việc, Chu Kiều lặng lẽ đi theo sau lưng tôi nửa mét về phía bên trái.
Không quá gần, cũng không quá xa.
Tôi đã quen chỉ cần hơi nghiêng đầu, khóe mắt đã có thể nhìn thấy hắn.
Một loại cảm giác an toàn cố định.
Cuộc họp rốt cuộc vẫn bị hủy bỏ.
Cả người nhễ nhại mồ hôi không được thanh sảng, chút gel bôi trơn dính dấp đó cũng chưa kịp dọn dẹp sạch sẽ.
Ngồi trên xe, một phút đồng hồ tôi đã thay đổi tới tám trăm tư thế.
Dù đầu dò khá mỏng, nhưng bị hành hạ như vậy, phía dưới vẫn vô cùng khó chịu.
Nếu không phải vì muốn có được di sản của ông nội, tôi căn bản sẽ không đến gánh chịu cái tội vạ này.
Ông cụ để đảm bảo nhà họ Giang có người nối dõi đã lập di chúc, ba anh em chúng tôi ai sinh ra người thừa kế trước, người đó sẽ nhận được toàn bộ di sản.
Đúng vậy, ba anh em nhà họ Giang đều là Omega, hơn nữa đều là kiểu người cuồ/ng công việc, chẳng thiết tha gì yêu đương.
Anh cả quá bảo thủ, cậy nhờ bà mai kéo dây chuẩn bị liên hôn.
Em ba thì lại là cái loại ngây thơ ngốc nghếch, chính vì thế mà mấy cái thứ công việc dơ bẩn chẳng mang lại chút lợi lộc gì lại toàn rơi vào đầu tôi dọn dẹp.
Hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Tại sao họ không giống tôi, chọn cách thụ th/ai nhân tạo chứ?
Khoa học, hiệu quả, vệ sinh.
Không có phương thức nào tốt hơn thế này nữa.
Khó chịu quá, tôi lại đổi tư thế ngồi, kèm thêm một tiếng hừ nhẹ.
Chu Kiều im lặng nãy giờ đột ngột lên tiếng: "Đau không? Có phải bị thọc trúng vết thương rồi không."
"Không đ/au."
Tôi quay đầu lại, khóe môi cong lên: "Chu Kiều, cậu không có gì muốn giải thích với tôi sao?"
Xe vừa hay chạy vào đường hầm, dưới ánh đèn mờ ảo, đường nét xươ/ng hàm góc cạnh của Chu Kiều toát lên vẻ lạnh lùng cứng rắn.
Căng cực kỳ ch/ặt.
Tôi chống cằm, nhìn ánh đèn đường hầm hệt như sao băng, hết vệt này đến vệt khác vụt qua phía sau lưng hắn.
Chu Kiều mím môi: "Bảo vệ ngài là chức trách của tôi."
Tầm nhìn chợt bừng sáng.
Phía sau hắn biến thành mặt biển lấp lánh như dát vàng vụn.
Cuối cùng buổi kiểm tra diễn ra suôn sẻ như vậy, vốn không phải do tôi thiên phú dị bẩm đã quen với sự tồn tại của cái đầu dò.
Mà là bởi vì lúc tôi đang đ/au nhăn nhó mặt mày, Chu Kiều đã giải phóng pheromone.
Bác sĩ là Beta nên không cảm nhận được, mùi gỉ sét kim loại đột ngột bùng n/ổ trong phòng khám có bao nhiêu nồng đậm.
Đó là mùi vị của lưỡi d/ao sắc bén x/é toạc bầu không khí.
Ép buộc tôi phải chủ động mở rộng khoang sinh sản, mặc cho cái đầu dò lạnh ngắt kia dễ dàng ra vào.
Nếu quá trình kiểm tra lâu thêm chút nữa, không chừng tôi sẽ bị dụ dỗ tiến sâu vào giai đoạn phát tình mất.
Cơ thể vẫn đang vã mồ hôi.
Nơi đó cũng tiếp tục rối tinh rối m/ù.
"Nhìn xem việc tốt mà cậu đã làm đi.
May mà cả đời này tôi sẽ chẳng bao giờ lên giường với Alpha.
T/ởm muốn ch*t."
Hàng lông mi rậm rạp của Chu Kiều hơi rủ xuống: "Xin lỗi thiếu gia, sau này sẽ không thế nữa."