Lâm Triệu không hề say.
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, nhìn Lâm Triệu đang chống tay ngồi dậy, cuối cùng mới nhận thức được là mình nên rời đi ngay lúc này.
"Anh nghỉ ngơi đi, tôi đi trước đây."
"Hứa Thiên Thụ!"
Giọng Lâm Triệu vang lên từ phía sau, tôi khựng lại.
"Hà Văn đưa em bao nhiêu tiền mà việc hạng này em cũng sẵn lòng làm?"
Bàn tay tôi siết ch/ặt tay nắm cửa:
"Một tháng hai vạn."
Người phía sau bật cười mỉa mai:
"Hai vạn? Em cũng rẻ mạt thật đấy."
Sau một hồi im lặng, Lâm Triệu bước về phía tôi:
"Hứa Thiên Thụ, tôi chỉ hỏi em lần này thôi, có phải em đang gặp khó khăn gì không?"
Khó khăn sao? Tôi hồi tưởng lại những năm qua, thực ra lúc khó khăn nhất đã sớm qua rồi.
Tôi lắc đầu: "Không, tôi chỉ là không muốn đi làm, chỉ là... không muốn làm bất cứ chuyện gì, nhưng lại cần tiền."
Hơi thở của Lâm Triệu phía sau trở nên nặng nề. Tôi không dám quay đầu lại, tôi sợ phải đối diện với anh ta.
Sáu năm trước, sau khi Lâm Triệu biến mất không lời từ biệt, ngày nào tôi cũng khao khát được gặp anh ta, nằm mơ cũng thấy anh ta. Lúc đó tôi vừa thi đại học xong, mới mười tám tuổi, cuộc sống đột ngột đảo lộn hoàn toàn. Tôi thực sự rất sợ, rất đ/au khổ.
Lúc đầu, tôi nghĩ nếu gặp lại Lâm Triệu, tôi nhất định sẽ đ/ấm anh ta một trận, hỏi cho ra lẽ tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Nhưng thời gian trôi đi, bị gánh nặng viện phí khổng lồ và vụ kiện t//ai n//ạn giao thông đ/è nghẹt thở, tôi chỉ mong được gặp anh ta một lần, dù chỉ để anh ta nói với tôi một câu thôi cũng được. Ít nhất là để tôi biết mình không đơn đ/ộc trên thế giới này.
Nhưng không có gì cả, tuyệt đối không có gì.
Bạn học nói Lâm Triệu ra nước ngoài du học rồi: "Nhà nó giàu thế chắc là định cư luôn bên ấy, chẳng bao giờ về nữa đâu."
Từ lúc đó, tôi dần chấp nhận thực tế rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa. Cuộc sống ngày càng bận rộn, gánh nặng ngày càng chồng chất, dần dần tôi cũng không còn thời gian để nhớ về anh ta nữa.
Sáu năm rồi, ngay khi tôi bắt đầu nhạt nhòa ký ức về con người này thì Lâm Triệu đột nhiên quay về. Giống như một loại phản ứng bài trừ, ngay lúc tôi tưởng mình đã quên sạch mọi thứ thì anh ta lại xuất hiện, nhắc nhở tôi về tất cả những gì đã xảy ra. Giờ anh ta lại hỏi tôi có gặp khó khăn gì không.
Lâm Triệu à, lúc tôi khó khăn nhất, tôi đã tự mình cắn răng vượt qua rồi. Giờ tôi không còn thấy khó khăn nữa. Thật đấy. Không cần đi học, không cần kiện tụng, không cần chạy vầy mượn tiền khắp nơi, không bị bệ/nh viện thúc ép đóng phí, không cần thức trắng đêm làm thêm đến mức chẳng dám chợp mắt...
"Hứa Thiên Thụ," Lâm Triệu nghiến răng: "Em tự cam chịu sa đọa như thế này, cô Trần có biết không?"
Trong giọng điệu của Lâm Triệu đầy rẫy sự kh/inh bỉ. Tôi xoay người lại, bình thản nhìn anh ta:
"Lâm Triệu, sáu năm rồi, sự trả th/ù của anh vẫn chưa kết thúc sao? Nhưng có lẽ anh phải thất vọng rồi. Trò chơi b/áo th/ù này của anh, dù là mẹ tôi hay là tôi, đều không thể tiếp tục hầu anh được nữa."