Em gái tôi ch*t rồi. Mẹ tôi nói, nó trượt chân ngã xuống vách núi trên đường đi hái th/uốc.
Trong đám tang của em, tôi cảm thấy nỗi đ/au thương không thể kìm nén.
Mẹ tôi sinh được ba người con gái. Tôi, em và bé út.
Ba chị em chúng tôi lớn lên cùng nhau, vô cùng thân thiết.
Một năm trước, bé út mười tuổi vì ham chơi mà bị xe máy đ/âm ch*t. Giờ đây, đứa còn lại cũng rời xa tôi mà đi…
Tôi đặt một bó hoa hướng dương lên th* th/ể em gái. Th* th/ể em được phủ một lớp vải đen dày, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét cơ thể.
Tôi nhớ trong đám tang của bé út, cũng được phủ một lớp vải đen như thế này.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, không hiểu sao lại thổi tung một góc tấm vải đen, để lộ ra bàn tay trái của th* th/ể.
Khoảnh khắc đó, tôi ch*t lặng tại chỗ.
Bởi vì tôi nhìn thấy: Trên tay em thứ hai chằng chịt những nếp nhăn, ngón tay trông vô cùng khô héo.
Đó hoàn toàn không phải là bàn tay của một thiếu nữ mười lăm tuổi, mà ngược lại, trông giống như tay của một bà lão gần đất xa trời.
Tôi sợ đến r/un r/ẩy cả người, muốn nói với mẹ về cảnh tượng kỳ quái này.
Nhưng phản ứng của mẹ tôi rất nhanh. Bà lườm tôi một cái đầy u ám, sau đó nhanh chóng ấn tấm vải đen xuống, thậm chí còn tìm một viên gạch đ/è ch/ặt lên tấm vải.
Mẹ tôi bị làm sao vậy? Bà đang h/oảng s/ợ điều gì?
Nhân lúc xung quanh không có ai, tôi lén kéo vạt áo mẹ, thì thầm: "Mẹ, mẹ nhìn tay em đi, sao lại già nua như tay bà nội thế này!"
Ai ngờ mẹ tôi nghe xong, sắc mặt thay đổi tức thì. Bà nheo mắt đầy hiểm đ/ộc, toàn thân tỏa ra khí lạnh, t/át tôi một cái đ/au điếng rồi gắt gỏng: "Con ranh con, đừng có nói bậy! Nghi thần nghi q/uỷ, nếu làm hỏng đám tang của em mày, tao cho mày biết tay!"
Nói đoạn, bà liếc nhìn về phía gian nhà chính. Khí thế đá/nh tôi vừa rồi biến mất sạch sẽ, trong đáy mắt bà thậm chí còn hiện lên một tia sợ hãi.
Gian nhà chính, là phòng của bà nội tôi.
Mẹ tôi, dường như đang sợ bà nội...