Huống Dã không nhận được tin nhắn sao?
Nỗi lo lắng lập tức dâng trào.
Thế nhưng anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn chăm chăm vào bàn tay tôi, lại gọi một tiếng: "Cậu chủ".
Ch*t ti/ệt! Áo của Ngụy Dục nóng tay thật sự!
Tôi lập tức buông tay, quay người đi về phía Huống Dã.
Không ngờ Ngụy Dục lại xoay tay giữ ch/ặt lấy tôi.
Tôi gi/ận dữ trừng mắt nhìn anh ta: "Buông ra!"
Ngụy Dục liếc nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Huống Dã, đôi mắt tối sầm lại: "Tiểu Dã, cậu nên cho tôi một lời giải thích."
Ngụy Dục là thứ gì mà dám bắt Huống Dã giải thích!
Hơn nữa, Tiểu Dã ư?
Ai cho phép anh ta gọi thân mật như vậy!
Ngay cả tôi còn chưa từng gọi Huống Dã thân thiết thế kia!
Cơn gi/ận bốc lên ng/ực, tôi giậm mạnh gót giày lên mu bàn chân Ngụy Dục.
Nhân lúc anh ta kêu đ/au, tôi gi/ật tay thoát khỏi sự trói buộc, chạy về phía Huống Dã nắm lấy bàn tay anh, rồi hướng đến bãi đỗ xe:
"Không được nghe lời anh ta nói!"
Những ngón tay to hơn tôi vài cỡ đan ch/ặt vào kẽ tay, lực đạo không cho từ chối, đáp lại: "Vâng, tất cả đều nghe theo cậu chủ."
May thay xe bay đỗ cách đây không xa.
Tôi liếc nhìn Ngụy Dục bị bỏ lại phía sau, cuối cùng cũng thở phào, lập tức bảo tài xế chạy tới nhà hàng riêng.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, đôi bàn tay chúng tôi vẫn đan ch/ặt vào nhau.
Phải buông tay ra mới đúng…
Nhưng... nhưng sắp đến kỳ phát tình rồi, nắm tay một chút thì có sao chứ!
Tôi ngẩng đầu lên với vẻ đắc ý, chăm chú dặn dò Huống Dã:
“Ngụy Dục nhân phẩm rất tệ, anh không được qua lại với anh ta.”
Vậy mà Huống Dã lại lắc đầu với tôi!