"Bỏ đi, chỗ chúng ta đã đủ thấp rồi, còn có thể thấp đến mức nào nữa đây?"

Nếu không phải tôi và Hách Soái đều m/ua nhà khi giá đỉnh điểm, trên người còn có đống đồ trong nhà, thì tôi thật sự chỉ muốn sớm chuyển đi thôi.

Xung quanh gần đây đều đã xây lại thành khu đô thị chung cư, chỉ có chỗ chúng tôi, sống ch*t không đến lượt cải tạo thành phố cũ, đến bây giờ vẫn là khu nhà rá/ch nát.

Rỉ nước, mất điện gì đó, đều là chuyện cơm bữa!

Cũng vì lý do này, mà người tới đây ở đều là những người trong túi không có bao tiền, nhảy lầu giống như người đàn ông đầu trọc, mỗi tháng đều sẽ có mấy người.

Mặc dù trong lòng có chút thổn thức, nhưng cuộc sống của tôi vẫn cần diễn ra như thường lệ.

Nhìn Hách Mộng, tôi liền khoác tay em ấy cùng đến phòng 601.

Phòng 601 là nhà của Hách Mộng, cũng là quán cơm nhỏ do hai chúng tôi mở.

Tuy tôi và Hách Mộng là chị dâu em chồng, thế nhưng qu/an h/ệ rất tốt, chỉ h/ận không thể mặc chung một váy.

Trái lại Hách Mộng và anh trai em ấy, tuy là anh em ruột nhưng hoàn toàn khác xa nhau.

Không chỉ ngoại hình không giống, tính cách cũng hoàn toàn khác biệt. Hách Soái là một người không thích nói chuyện, còn Hách Mộng lại là một cái loa phường.

Vừa nghe Hách Soái lại đi công tác, Hách Mộng đã thấy bất bình thay tôi.

"Có nhầm không vậy? Lại tăng ca bên ngoài? Anh ấy thật sự không lo chị sẽ chạy theo người khác à!"

"Nghe em đi chị Kiều Kiều, chị nên ra ngoài nhiều vào làm quen bạn mới, ngắm nhìn thế giới ngoài kia! Đàn ông ấy à! Đầy ra đấy!"

Vừa nói, Hách Mộng vừa hậm hực bất bình c/ắt bít tết.

"Cũng không có cách nào hết, dù gì anh ấy cũng phải nuôi gia đình mà!"

Mặc dù tôi cũng rất buồn khi Hách Soái cứ mãi tăng ca, nhưng ở trước mặt người ngoài, tôi vẫn phải giữ thể diện cho Hách Soái.

"Xì! Theo em ấy à, anh ấy cứ như này sớm sẽ bị ai đó đ/á thôi!"

"Ngoại trừ cái mặt ra thì còn có cái gì?"

Chỉ là nghe thấy điều này, tôi lại x/ấu hổ cười.

"Anh ấy à, ngoài trừ khuôn mặt ra, còn có cơ bụng tám múi, chân dài..."

Nghe thấy tôi nói vậy, Hách Mộng liền trợn mắt với tôi, sau đó chỉ tiếc nuối lắc đầu.

"Chị ấy à, đúng là mấy đứa yêu vào là mất n/ão!"

"Nói thật đấy, em thật sự muốn giúp chị tỉnh táo chút, làm rõ hiện giờ là tình huống thế nào!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0