Mộc nhĩ hồng sau núi

Chương 5

23/02/2026 12:06

Tôi không dám thử thăm dò mẹ. Tính khí bà rất nóng nảy, tôi sợ bị đ/á/nh.

Thế là tôi bước vào phòng, hỏi bố: "Bố, bố có phát hiện..."

"Đừng vào phòng!"

Lời tôi chưa kịp dứt. Mẹ đột nhiên từ bếp xông ra. Sắc mặt bà âm u, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào tôi quát: "Mày không biết bố mày không mặc quần áo sao? Vào làm gì?!"

Tôi co rúm người lại. Trước đây bố cởi trần, tôi kỳ lưng cho ông cũng chẳng thấy mẹ gi/ận dữ thế này. Chẳng lẽ bố đã ch*t rồi?

Tôi không nhịn được liếc nhìn bố. Ông vẫn nằm ngửa, mắt khép hờ, khóe miệng nở nụ cười mãn nguyện.

Chuyện ăn mộc nhĩ hồng có thể giữ chân đàn ông nhanh chóng lan khắp làng. Các bà trung niên đều muốn da dẻ hồng hào như gái mới lớn. Bất chấp trưởng làng ngăn cản, họ ùn ùn kéo ra đường hầm xe lửa sau núi hái nấm.

Kỳ lạ thay, dù ăn bao nhiêu mộc nhĩ hồng, da dẻ họ cũng chẳng thay đổi, cũng chẳng tỏa hương hoa dành dành. Các bà chỉ nghĩ mình ăn chưa đủ nhiều, càng đi/ên cuồ/ng nhét nấm vào miệng.

"Tội nghiệp thay!"

Trưởng làng chống gậy nhìn đoàn phụ nữ xách giỏ nấm đầy ắp trở về, thở dài n/ão nuột: "Ăn mộc nhĩ hồng sẽ bị lũ nữ q/uỷ đòi mạng!"

Chẳng ai tin lời ông ta. Mẹ tôi là người đầu tiên trong làng ăn thứ nấm ấy. Bà vẫn sống. Nhưng mẹ cần ăn lượng lớn mộc nhĩ hồng mỗi ngày. Suốt ngày bà dính ch/ặt giường cùng bố, không rời nửa bước. Thế nên việc hái mộc nhĩ hồng đổ hết lên đầu tôi.

Ngoài chuyện đó ra, mẹ chẳng đòi hỏi gì khác. Một hôm, tôi bận quên cho lợn ăn. Con vật đói gào thảm thiết. Mẹ tôi mặc kệ. Đáng lẽ, lợn là tài sản quý nhất nhà. Ngày trước, chỉ cần lợn hơi đói, mẹ đã túm tóc đ/á/nh tôi túi bụi. Tôi chợt nghĩ, mẹ tôi... không còn là mẹ tôi nữa.

Như thể có ai đó đã chiếm lấy thân x/á/c bà!

Hôm ấy, dì Vương hàng xóm chạy sang. Bà nhìn tôi đầy ngờ vực: "Hay mộc nhĩ hồng cháu hái khác mộc nhĩ hồng dì nhặt trong đường hầm? Sao dì chẳng giữ nổi chồng?"

Chồng dì Vương lái xe đường dài, cả tháng mới về làng một lần. Dì ăn mộc nhĩ hồng mong có đêm mặn nồng với chồng. Nhưng ông chồng rõ ràng đã no nê bên ngoài, nên hờ hững chẳng thiết tha gì.

"Tiểu Vũ, cho dì ăn thử mộc nhĩ hồng nhà cháu xem có hiệu quả hơn không."

Dì Vương vốc cả nắm mộc nhĩ hồng trong giỏ nhà tôi nhét đầy miệng. Bà nhai trong đ/au đớn, hai má phồng lên, nét mặt nhăn nhó. Cách ăn của dì khác hẳn mẹ tôi - người nuốt mộc nhĩ hồng với vẻ tham lam như đang chén sơn hào hải vị.

Tôi hỏi: "Dì Vương, mộc nhĩ hồng này vị thế nào ạ?"

Dì uống ực ngụm nước to, cố nuốt nghẹn rồi thở ra: "Khó ăn ch*t đi được!"

Khó ăn ch*t đi được! Thế sao vẫn phải cố nuốt? Tự làm khổ mình như vậy, chỉ để được đàn ông yêu thích ư?

Sau khi dì Vương đi khỏi, tôi lén cầm một tai mộc nhĩ hồng bỏ vào miệng. Màu hồng phấn mịn màng, thịt mộc nhĩ trong veo đẹp mắt. Nhưng khi cho vào miệng, vị đắng chát lại xộc thẳng lên cổ họng. Như nhai đất sét, không thể nuốt nổi. Tôi không kìm được, ọe ra thứ dị vật.

Nhưng thứ tôi nhổ ra không phải mảnh mộc nhĩ hồng vụn.

Mà là một cục bùn đất lẫn những sợi lông đen!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm