Oan Hồn Phu Nhân Trở Về

Chương 2

16/07/2024 17:02

"Gió lớn quá, ta không nghe thấy gì cả, ta đi trước đây!"

Giang di nương hốt hoảng nhìn trái nhìn phải một lượt, vịn tay nha hoàn của nàng ấy đi cực nhanh, tà váy màu xanh lục nhạt bay phấp phới, chốc lát đã không thấy tung tích nữa.

Tô Linh trừng mắt với ta:

"Cô không những n/ão không được tốt mà mắt nhìn cũng càng ngày càng kém!"

Nói rồi nàng ta cũng vội vội vàng vàng rời đi, chẳng mấy chốc, trong hoa viên rộng lớn chỉ còn lại hai người là ta và nha hoàn Kim Thoa.

Ta và Kim Thoa bốn mắt nhìn nhau, Kim Thoa than thở:

"Di nương, cô bớt nói vài câu đi ạ."

Ta tự biết mình lỡ lời, lúng túng ngậm miệng lại, nhưng trong lòng lại không khỏi mà lẩm nhẩm.

Tuy tướng mạo của hai người không giống nhau, y phục và trang điểm cũng không phải một kiểu, thế nhưng động tác giơ tay nhấc chân, còn cả thần thái, dường như là giống nhau như đúc.

Ban nãy khi Triệu Khởi Mai ngồi xuống ghế, ngón tay vô thức gõ lên tay vịn trên ghế.

Còn cả khi cô ta bê tách trà, vui vẻ nhấc ngón tay cái lên, những động tác nhỏ vô thức này, ta chỉ từng thấy trên người của một người.

Đó chính là phu nhân trước, Châu Âm Hoa.

Chỉ là Hầu gia h/ận Châu Âm Hoa tận xươ/ng tủy, người trong phủ dám bàn luận chuyện này ở sau lưng thông thường đều bị b/án ra ngoài.

"Thôi, di nương, cô đừng nói nữa, là do cô nói chuyện không nên mà Hầu gia không tới viện chúng ta đã hai tháng rồi."

Kim Thoa bước lên kéo tay áo ta, cả đường cứ dông dài nói ta, làm tai ta cũng sắp nổi vết chai.

Khi Châu Âm Hoa mới bị bệ/nh, trong phủ đã nổi lên tin đồn tứ phía.

Lão thái quân đã quyết tuyệt đ/á/nh mấy hạ nhân, mấy tin đồn đại vô căn cứ này mới dừng lại. Sau này, khi Châu Âm Hoa ch*t, mọi người đều nói nàng ta là tự mình tạo nghiệt không thể sống.

Thế nhưng, ta lại không muốn tin rằng nàng ta sẽ sẽ lén Hầu gia vụng tr/ộm với nam nhân, còn có thể nhiễm phải bệ/nh dơ bẩn.

Châu Âm Hoa là con gái của người giàu nhất Giang Nam, hồi xưa khi thành hôn, ở bến thuyền dỡ của hồi môn của nàng ta tròn 7 ngày cũng chưa chuyển hết.

Có tiền như vậy, vụng tr/ộm với nam nhân còn nhiễm phải bệ/nh dơ bẩn được?

Ta không tin, khi đó ta vì chuyện này mà cãi nhau với Giang Huệ Lan, không ngờ rằng bị Hầu gia nghe thấy ngay tại trận.

Từ lần đó về sau, hắn ta cũng không vào viện của ta nữa.

...

"Di nương, bọn họ hiếp người quá đáng!"

Kim Thoa tức gi/ận đứng ở một bên, má phồng lên như cái bánh bao trắng m/ập.

Ta cúi đầu nhìn thức ăn trên bàn, một đĩa rau cải, một đĩa đậu phụ chiên, còn có một đĩa bánh ngàn tầng mỏng vụn, vừa nhìn là biết đầu thừa đuôi thẹo c/ắt còn sót lại.

Cơm kia cũng có nấu nhão, tỏa ra một mùi khét lẹt.

Đây vốn dĩ nên là cơm của các nha hoàn bà tử, bây giờ đã bưng đến bàn của ta rồi.

Người trong phủ đều là người tính toán, Hầu gia không tới viện của ta thời gian càng dài, ăn mặc đi lại của ta càng kém.

"Kim Thoa, đi thôi, chúng ta đến viện của Giang di nương ăn."

Chỉ cần cố gắng uống một bát canh d**** v** bò giúp nàng ấy là có thể ăn một bữa rau thịt rồi.

Kim Thoa xách giỏ thức ăn đi theo sau ta, hai chúng ta còn chưa vào trong viện của Giang di nương thì đã va chạm với một người.

"Ui da!"

Kim Thoa ngã mạnh xuống đất, đồ ăn cũng vung vãi khắp đất, một miếng đậu phụ chiên còn đắp lên mặt nàng.

Ta xoa cái eo bị đ/au do va chạm, không khỏi có hơi tức gi/ận:

"Ai vậy? Đi đường không nhìn đường sao?"

Giang Huệ Lan mặt trắng bệch quỳ ngồi dưới đất, không còn vẻ ưu nhã trong sáng như xưa.

Nàng ấy ngẩng đầu nhìn thấy là ta, liền vội vàng bò tới cạnh chân ta, ôm ch/ặt lấy đùi ta:

"Ch*t, ch*t người rồi!"

Đêm tối mùa hạ, trên lưng ta đột nhiên dâng lên một luồng lạnh lẽo.

Ta kéo Giang Huệ Lan nhếch nhác, cổ họng hơi khô khan:

"Ai, ai ch*t?"

Giang Huệ Lan rơi nước mắt lã chã, há miệng, nửa ngày mới nặn ra mấy chữ ra khỏi cổ họng:

"Trân Châu, Trân Châu ch*t rồi..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngươi muốn cưới Nàng Ốc? Nhưng ta là ốc bươu đây này!

Chương 6
Đám đàn ông trong làng đổ xô đi khắp nơi, lùng sục muốn bắt cô gái ốc đào về nhà. Tôi tránh đám đông, lẩn vào rừng, lo lắng giấu kỹ vỏ ốc rồi nhanh chóng lặn xuống nước tắm rửa. Vừa khi tôi thư thái khép hờ mắt, tiếng đàn ông phấn khích xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng: - Bắt được ngươi rồi! Vỏ ốc của ngươi đang trong tay ta, ngươi phải lấy ta! Hắn nhanh tay rút ra một túi gấm. Chiếc túi phình to nuốt chửng cả vỏ ốc rồi co về nguyên dạng. Hắn thèm thuồng liếm mép: - Không lấy ta, đừng hòng lấy lại vỏ ốc. Tôi thích thú ngắm nghía gã đàn ông trước mặt, nhẹ nhàng khẽ mỉm cười: - Ngươi thật sự muốn cưới ta? Ánh mắt hắn dán chặt vào làn da trắng mịn lộ trên mặt nước của tôi, giọng đầy tham lam nhớt nhát: - Đúng thế, cô gái ốc đào, ngươi không thoát được đâu. Nụ cười tôi nở rộng hơn: - Được thôi, hôm nay ta thành thân. Chỉ có điều hắn đã nhầm to. Ta không phải cô gái ốc đào. Ta là ốc bươu vàng. Hắn muốn cưới ta? Vừa hay. Ta cũng đang cần vật chủ đẻ trứng.
Cổ trang
Tình cảm
0
Phục Cẩm Chương 8