Về sau, tôi thay một bộ đồ khác.
Khi tiệc tối sắp kết thúc, khách khứa cũng lục đục ra về.
Tôi nghĩ về những chuyện xảy ra tối nay, cùng với thái độ kỳ quặc của Lục Trì Diễn dành cho mình.
Trong lòng có chút bất an.
Đằng nào bây giờ tôi cũng không cần thực tập ở công ty anh ta nữa.
Cũng chẳng cần thiết phải tiếp tục dây dưa với anh ta làm gì.
Thế là tôi lấy điện thoại ra, vừa đi về phía cửa, vừa gửi tin nhắn thoại cho anh ta, trịnh trọng nói:
"Chúng ta chia tay đi."
Gửi xong, tôi theo thói quen kiểm tra lại đoạn ghi âm.
Dù sao tôi cũng dùng bộ biến âm, tuy nó chưa bao giờ xảy ra lỗi, nhưng cứ cẩn thận vẫn hơn.
Thế nhưng lần này khi nghe lại đoạn ghi âm vừa gửi, tôi mới phát hiện ra---
Bộ biến âm không hoạt động.
Đó là giọng thật của tôi.
Tài khoản thành viên của bộ biến âm đã hết hạn.
Tôi vội vàng nhấn giữ khung tin nhắn, định nhanh chóng thu hồi để gửi lại một lần nữa.
Thế nhưng còn chưa kịp thu hồi.
Phía sau đã vang lên đúng đoạn ghi âm tôi vừa gửi: "Chúng ta chia tay đi."
Tim tôi đ/ập mạnh một nhịp, quay đầu nhìn lại.
Liền thấy Lục Trì Diễn với khuôn mặt âm trầm, điện thoại đang phát đoạn ghi âm của tôi, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi:
"...Thẩm Độ Vi."
"Tại sao giọng bạn gái tôi lại giống hệt giọng cô?"