Tiễn Trần Lực về xong, tôi lê bước quay lại, trong lòng cảm thấy trống trải lạ thường. Tôi cũng chưa từng yêu đương, cũng chưa từng cặp kè với đàn ông. Trước đây khi thích Cố Thành, tuổi trẻ khí thịnh, vẫn chưa nghĩ đến chuyện kia. Bây giờ nghĩ lại, chắc tôi đúng là nằm dưới thật, ít nhất nếu người nằm trên là Cố Thành.

Tôi lắc mạnh đầu, cố gắng hất văng hình ảnh Cố Thành ra khỏi n/ão, sao dạo này cứ nhớ đến cậu ta mãi thế? Rõ ràng đã trôi qua mười năm rồi.

Về đến gần nhà, tôi không muốn vào lắm, bố tôi chắc chắn đang đợi ở nhà để hỏi chuyện tôi với Trần Lực. Thế là tôi rẽ sang hướng khác, định ra bờ sông đi dạo một chút.

Cũng tại tôi uống chút rư/ợu nên phản ứng hơi chậm chạp, khi đôi cánh tay rắn chắc đó vòng qua ôm lấy eo tôi từ phía sau, tôi hoàn toàn không kịp phản ứng gì, và khi Cố Thành xoay người tôi lại rồi ép ch/ặt lên tường, cả người tôi vẫn còn đang lơ mơ như trên mây.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm