Vết Hôn Của Thiên Sứ

Chương 16

13/03/2026 20:25

Tôi từng nghe nói về một lý thuyết thế này, sở dĩ những món ăn cao cấp khiến người ta cảm thấy ngon miệng, là vì mỗi lần phục vụ, lượng thức ăn đều cực kỳ ít, khi bạn vẫn còn thòm thèm muốn ăn thêm một chút, thì nó đã hết mất rồi.

Chuyện hẹn hò một ngày đối với tôi cũng giống như vậy. Lâm Hòe Hứa là một bức tranh tuyệt đẹp, nhưng bức tranh ấy lại được vẽ bằng mực bay màu. Trớ trêu thay, anh còn bảo rằng tôi sẽ đuổi theo những nét mực dần phai nhạt ấy, cho đến khi anh hoàn toàn biến mất.

Ngày hôm sau, tôi và Lâm Hòe Hứa đi công viên giải trí. Mỗi lần tôi quay đầu lại, anh đều đang nhìn tôi. Tôi nghĩ, Lâm Hòe Hứa thực sự có thiên phú làm một người bạn trai tốt. Khi anh nghiêm túc dỗ dành ai đó, anh có thể khiến người ta vô cùng vui vẻ. Lúc rời khỏi công viên, hai chúng tôi đã chụp một tấm ảnh lấy ngay.

"Ái chà, hai bạn đứng gần nhau thêm chút nữa đi."

Nhân viên cầm máy ảnh cười nói với chúng tôi. Khi tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ôm lấy eo.

"Bạn gái à!"

Ánh hoàng hôn mong manh vương trên đôi mắt anh. Khi tôi ngước lên nhìn, chỉ có thể thấy được đường xươ/ng hàm hoàn hảo của anh.

"Nhìn ống kính kìa."

Khoảnh khắc tiếng màn trập vang lên, mặt trời cũng khuất sau chân núi.

...

Bước ra khỏi công viên, hai chúng tôi kẻ trước người sau.

Chúng tôi đi xe máy điện đến, anh vô cùng tự nhiên ngồi lên yên sau.

"Em chở anh đi."

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, dư vị cuộc chơi vẫn còn vương vấn nhẹ nhàng trong đáy mắt.

"Anh mệt rồi, A Vãn!"

...

Tôi lái chiếc xe điện nhỏ, chở anh, chạy bon bon trên đường. Tôi hỏi anh.

"Hôm nay kết thúc rồi sao?"

"Đúng vậy."

"Vậy anh còn là bạn trai em không?"

"Em thấy có phải không?"

"Nếu anh muốn em cảm thấy thế nào, thì em cảm thấy là có.”

Bỗng nhiên, tôi cảm nhận được trán anh tựa vào lưng tôi.

"Đừng như vậy."

Lẫn trong tiếng gió, tôi nghe thấy giọng anh nói.

"Có những điều tốt đẹp, những niềm vui, chúng đều có số lượng giới hạn cả đấy. Trải nghiệm xong rồi thì sẽ không còn nữa đâu."

"..."

"Lâm Hòe Hứa, anh cũng sẽ không còn nữa sao?"

Anh không trả lời tôi. Tôi tưởng anh lười để ý đến tôi, hoặc là đã quá mệt rồi. Câu hỏi của tôi cũng thật nhàm chán, cho đến khi tôi dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ.

"Này, cô gái ơi!"

Một người dì cùng dừng chờ đèn đỏ gọi tôi.

"Người ngồi sau lưng cháu..."

Tôi quay người lại nhìn, nhưng chính vì động tác của tôi, người đang tựa vào lưng tôi liền ngã nhào từ trên xe xuống đất.

"Lâm Hòe Hứa?"

Tôi gọi anh. Mắt anh nhắm nghiền, giống như đang ngủ say, chẳng hề cử động. Tôi chạy xuống xe, lay vai anh.

"Lâm Hòe Hứa?"

"Lâm Hòe Hứa!"

Tôi r/un r/ẩy sờ soạng lung tung trong túi áo, tìm điện thoại. Mãi đến khi bấm gọi ba con số 120, tôi mới phát hiện ngón tay mình không nghe lời, phải bấm đi bấm lại mấy lần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
8 BỐI Chương 9
10 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm