Thực ra có thêm một người vợ như Tùy Tịch cũng không tệ.
Tôi thích Tuệ Tuệ, mà Tùy Tịch chính là Tuệ Tuệ.
Nhưng Tùy Tịch cũng là thụ chính, cậu ấy đã có bạn đời chính thức. Lại còn là anh em của tôi nữa.
Tuy trong nguyên tác tôi cũng được tính là một "cổ phiếu tiềm năng". Nhưng đến cuối cùng, ngay cả vai kẻ lẽo đẽo theo sau Tùy Tịch tôi cũng không làm nổi.
Tôi rời khỏi khách sạn, tôi cần phải bình tĩnh lại.
Bình tĩnh suốt ba tuần, cứ gặp Tùy Tịch ở trường là tôi lại trốn.
Trong phòng nghỉ, Giang Diêm Hành và tôi đang lướt điện thoại. Hạ Tri Ngọc đẩy cửa bước vào, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Bột đã tháo rồi, nhưng rõ ràng họ vẫn canh cánh trong lòng về chuyện bị nứt xươ/ng.
Hạ Tri Ngọc gọi Giang Diêm Hành: "A Hành, tôi đoán không sai."
Giang Diêm Hành nhíu mày: "Thật sự là cậu ta sao?"
Tôi nghi hoặc lên tiếng: "Sao vậy?"
Hạ Tri Ngọc trả lời: "Chuyện chúng tôi bị nứt xươ/ng không phải là trùng hợp. Là Tùy Tịch làm."
Giang Diêm Hành tiếp lời: "Hừ. Bề ngoài thì ngụy trang thành học sinh gương mẫu, sau lưng lại đi làm mấy chuyện này."
Tôi đảo mắt, vô thức lầm bầm: "Chẳng phải tại các người b/ắt n/ạt cậu ấy sao..."
Cả hai cùng lúc nhìn chằm chằm vào tôi: "Cậu đang nói đỡ cho Tùy Tịch đấy à?"
Được rồi, tôi không nói nữa.
Đang đ/au đầu không biết phải giải thích với họ về sự cố nhầm lẫn giữa tôi và Tùy Tịch thế nào.
Tôi buột miệng hỏi một câu: "Rốt cuộc tại sao các người lại thích Tùy Tịch?"
Bị tôi chọc thẳng vào tim đen, cả hai im lặng.
Hạ Tri Ngọc nhìn tôi thật sâu, suy tư một lúc định mở lời, cuối cùng vẫn từ chối trả lời câu hỏi này: "Cậu sẽ không muốn biết đâu."
Giang Diêm Hành phản ứng còn gay gắt hơn cả tôi, nhìn Hạ Tri Ngọc đầy kinh ngạc như thể nhận ra điều gì đó.
Hai người họ trao đổi ánh mắt, đột nhiên xuất hiện một bầu không khí vô cùng vi diệu...
Một dòng bình luận lướt qua:
[Có chút không ổn.]
Phần bình luận lại bắt đầu nghi thần nghi q/uỷ rồi.