"Cô muốn múa may làm cái gì!"

Hoa Ngữ Linh toàn tâm toàn ý thực hiện vũ điệu vu thuật, từng bước chân khiến mặt đất rung chuyển. Một bước, hai bước - lũ quái bùn đột nhiên phát n/ổ ầm ầm.

Ba bước, bốn bước... Cả sân như b/ắn pháo hoa, người người lần lượt n/ổ tung, chất nhầy đen thui b/ắn tung tóe khắp nơi. Mặt Hoa Ngữ Linh tái nhợt, cô ấy vội vàng xoay người, vạt váy trắng cuộn thành đóa sen tuyết thuần khiết.

"Bùm! Bùm! Bùm!"

Hàng trăm con quái bùn n/ổ tan x/á/c, để lại một đống cành khô ngổn ngang. Hoa Ngữ Linh mặt vàng như nghệ, phun ra một ngụm m/áu lớn, loạng choạng ngã ngửa. Tôi vội đưa tay đỡ, nhưng Tống Thiên Minh đã nhanh hơn một bước, ôm ch/ặt cô ấy vào lòng.

Triệu Thiên gào lên: "Này! Đừng tranh với tao! Để tao đỡ cô ấy, về tao tặng mày siêu xe giới hạn mà mày thèm nhỏ dãi lâu nay!"

Tống Thiên Minh lạnh lùng liếc anh ta, ánh mắt sắc như d/ao khiến Triệu Thiên im bặt, r/un r/ẩy lùi lại.

"Sao mày hung dữ thế?"

"Bởi anh ta không phải anh họ tôi."

Tống Phi Phi chỉ tay vào đám đông: "Anh tôi đứng kia kìa!"

Giữa đám người, một Tống Thiên Minh khác đang đứng bất động, mặt mày hoảng lo/ạn. Anh ta nhìn quanh thấy hầu hết mọi người đã ch*t, chỉ còn hai mươi mống sống sót.

Anh ta khóc thét: "Phi Phi! C/ứu anh!"

Tống Phi Phi chạy tới: "Anh la hét cái gì? Ai bảo anh chạy lung tung?"

Tống Thiên Minh nức nở: "Đừng m/ắng nữa, đưa anh về nhà đi. Anh nhớ mẹ quá..."

Lục Linh Châu ngơ ngác: "Kia là Tống Thiên Minh? Vậy người này là ai?"

Hoa Ngữ Linh rung rung mi, cố mở mắt: "Lũ Nhu Thảo này... không có khí tức cổ trùng... vì có kẻ dùng thể chất thiên sinh che giấu chúng..."

Cô ấy nắm ch/ặt cổ tay Tống Thiên Minh, giọng run run: "Quý Khang!"

Tống Thiên Minh, à không, Quý Khang, mặt lạnh như tiền, nhưng đồng tử đột nhiên co rút. Anh ta từ từ buông tay Hoa Ngữ Linh ra, không x/á/c nhận cũng chẳng phủ nhận, quay lưng bước nhanh rời đi.

"Quý Khang! Anh đi đâu?"

Hoa Ngữ Linh muốn đuổi theo nhưng kiệt sức ngã xuống. Tôi đỡ cô ấy, nhìn theo bóng Quý Khang khuất sau cổng viện hướng về phía Phật tháp.

Đây là lần thứ hai anh ta từ chối giao tiếp với chúng tôi. Như lần trước, thái độ anh ta vẫn lạnh nhạt như vậy, lần này nhờ mượn hình dạng Tống Thiên Minh nên mới chịu tiếp xúc một chút.

Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra với anh ta. Sao anh ta lại giúp đám Nhu Thảo che giấu khí tức, bày ra chuyện này? Phải chăng là để dụ chúng tôi vào bẫy? Hay anh ta đã bị Xi Vưu mê hoặc, muốn hại chúng tôi? Thế nhưng suốt đường đi, anh ta chưa hề ra tay...

Anh ta rốt cuộc muốn gì?

Hoa Ngữ Linh tức gi/ận quá độ, lại phun m/áu ngất đi. Tôi bảo Lục Linh Châu cõng cô ấy, định quay lại chất vấn Quý Khang.

Ai ngờ vừa đi vài bước, đống bùn đen từ lũ quái lúc nãy đã ngọ ng/uậy dưới đất, tụ lại thành hình người.

Lục Linh Châu hét: "Chạy thôi! Hoa Ngữ Linh ngất rồi, không có cô ấy làm sao đối phó được?"

Thấy tôi do dự, Tống Phi Phi vội thúc giục: "Kiều Mặc Vũ! Ở đây còn hai chục mạng người lận đấy!"

Tôi gi/ật mình dừng bước. Truy tìm sự thật quan trọng thật, nhưng mạng người trước mắt mới là trên hết.

"Đi thôi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
5 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm