Sáng hôm sau, tôi bị đ/á/nh thức bởi tiếng ồn ào tranh cãi.

Mấy giọng nam trầm bổng khác nhau đang cãi vã về chuyện gì đó gay gắt.

"Anh Chu đối xử với cô ta như thế còn chưa đủ tốt à? Cô ta muốn ăn gì uống gì đều được đáp ứng, tiền ki/ếm được cũng đưa hết cho cô ta rồi!"

"Thế mà cô ta vẫn chưa biết đủ! Giờ còn cuỗm luôn tiền hàng!"

"Anh Chu phải vất vả gom vốn làm ăn để làm gì chứ? Chẳng phải vì cô ta hôm nay đòi quần áo, ngày mai m/ua nữ trang đó sao!"

"Cả đời này của anh Chu chưa từng cúi đầu với ai, thế mà vì cô ta phải hạ mình quỵ lụy như cháu nội người ta..."

Giọng nam the thé nghe quen quen, hình như là Lý Tử - thanh niên thường đi theo Lục Bạc Chu.

Một giọng trầm hơn xen vào: "Tao biết, nhưng anh Chu thích cô ta lắm... Nếu tự ý đuổi đi, sợ..."

"Sợ cái gì! Tao không sợ!"

Lý Tử hét to: "Cùng lắm bị anh Chu đ/á/nh một trận! Hôm nay tao nhất định phải đuổi cái thứ tai họa đó đi!"

Cậu ta vừa ch/ửi bới vừa xông vào phòng trong.

Tôi vừa bước xuống giường, ngẩng mặt lên đúng lúc chạm ánh mắt cậu ta.

Lý Tử xét cho cùng chỉ là thanh niên chưa đầy mười tám, lúc nãy hùng hổ là thế, giáp mặt tôi lại đỏ bừng mặt, há mồm không nói nên lời.

Một người đàn ông đi cùng cậu ta lên tiếng trước: "Anh Chu đối với cô như vậy là đã tận nghĩa rồi. Nếu còn chút lương tâm, cô hãy tự đi đi."

"Đúng đấy!"

Lý Tử đưa ra một xấp tiền: "Ý cô là muốn tiền đúng không? Tôi đưa, cô cầm m/ua vé đi nơi khác đi!"

"Miễn là đừng bám theo anh Chu nữa, được không?"

Nhìn xấp tiền lẻ lẫn cả tờ to, tôi thở dài.

Trong sách không có đoạn này, bởi đêm qua nam chính đã nói lời chia tay rồi.

Lẽ nào tối qua Lục Bạc Chu không nói, là để chờ màn kịch hôm nay?

"Tôi sẽ đi."

Tôi suy nghĩ rồi nói.

Lý Tử nghi ngờ: "Cô thật sự nỡ lòng rời xa anh Chu à?"

"Ừm."

Tôi gật đầu: "Tôi thu dọn xong sẽ đi ngay, đến Ninh Thành."

Để thuyết phục họ, tôi dọn sơ đồ đạc rồi gọi xe ra bến ngay.

Nhưng tôi không nhận tiền của Lý Tử.

Lục Bạc Chu đối xử với tôi rất tốt, hầu như đưa hết tiền cho tôi.

Vốn biết trước có cảnh chia tay này nên tôi đã chừa lại ít tiền làm lộ phí.

Lời Lý Tử khiến tôi tỉnh ngộ: Dù gì tôi và Lục Bạc Chu cũng phải chia tay.

Chi bằng hoàn thành sớm đoạn tình tiết này, đợi hệ thống ở đâu chẳng được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm