Sáng hôm sau, tôi bị đá/nh thức bởi tiếng ồn ào tranh cãi.

Mấy giọng nam trầm bổng khác nhau đang cãi vã về chuyện gì đó gay gắt.

"Anh Chu đối xử với cô ta như thế còn chưa đủ tốt à? Cô ta muốn ăn gì uống gì đều được đáp ứng, tiền ki/ếm được cũng đưa hết cho cô ta rồi!"

"Thế mà cô ta vẫn chưa biết đủ! Giờ còn cuỗm luôn tiền hàng!"

"Anh Chu phải vất vả gom vốn làm ăn để làm gì chứ? Chẳng phải vì cô ta hôm nay đòi quần áo, ngày mai m/ua nữ trang đó sao!"

"Cả đời này của anh Chu chưa từng cúi đầu với ai, thế mà vì cô ta phải hạ mình quỵ lụy như cháu nội người ta..."

Giọng nam the thé nghe quen quen, hình như là Lý Tử - thanh niên thường đi theo Lục Bạc Chu.

Một giọng trầm hơn xen vào: "Tao biết, nhưng anh Chu thích cô ta lắm... Nếu tự ý đuổi đi, sợ..."

"Sợ cái gì! Tao không sợ!"

Lý Tử hét to: "Cùng lắm bị anh Chu đá/nh một trận! Hôm nay tao nhất định phải đuổi cái thứ tai họa đó đi!"

Cậu ta vừa ch/ửi bới vừa xông vào phòng trong.

Tôi vừa bước xuống giường, ngẩng mặt lên đúng lúc chạm ánh mắt cậu ta.

Lý Tử xét cho cùng chỉ là thanh niên chưa đầy mười tám, lúc nãy hùng hổ là thế, giáp mặt tôi lại đỏ bừng mặt, há mồm không nói nên lời.

Một người đàn ông đi cùng cậu ta lên tiếng trước: "Anh Chu đối với cô như vậy là đã tận nghĩa rồi. Nếu còn chút lương tâm, cô hãy tự đi đi."

"Đúng đấy!"

Lý Tử đưa ra một xấp tiền: "Ý cô là muốn tiền đúng không? Tôi đưa, cô cầm m/ua vé đi nơi khác đi!"

"Miễn là đừng bám theo anh Chu nữa, được không?"

Nhìn xấp tiền lẻ lẫn cả tờ to, tôi thở dài.

Trong sách không có đoạn này, bởi đêm qua nam chính đã nói lời chia tay rồi.

Lẽ nào tối qua Lục Bạc Chu không nói, là để chờ màn kịch hôm nay?

"Tôi sẽ đi."

Tôi suy nghĩ rồi nói.

Lý Tử nghi ngờ: "Cô thật sự nỡ lòng rời xa anh Chu à?"

"Ừm."

Tôi gật đầu: "Tôi thu dọn xong sẽ đi ngay, đến Ninh Thành."

Để thuyết phục họ, tôi dọn sơ đồ đạc rồi gọi xe ra bến ngay.

Nhưng tôi không nhận tiền của Lý Tử.

Lục Bạc Chu đối xử với tôi rất tốt, hầu như đưa hết tiền cho tôi.

Vốn biết trước có cảnh chia tay này nên tôi đã chừa lại ít tiền làm lộ phí.

Lời Lý Tử khiến tôi tỉnh ngộ: Dù gì tôi và Lục Bạc Chu cũng phải chia tay.

Chi bằng hoàn thành sớm đoạn tình tiết này, đợi hệ thống ở đâu chẳng được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0