Ba ngày sống cùng ông cố đã chết

Chương 11

08/12/2024 09:00

Ông tư sốt ruột: “Nhìn đi, cha nổi gi/ận rồi kìa! Các người muốn hại ch*t tất cả mọi người hay sao?”

Những người còn lại bước lên vây quanh chúng tôi.

“Không được đi! Cả nhà mấy người chạy rồi để lại chúng tôi bị ông cụ ăn th!t à? sao các người có thể ích kỷ như vậy chứ?”

Cha tôi kéo tôi lại, vung tay chặn tất cả những người bước lên cản đường lại, cảnh tượng bắt đầu trở nên hỗn lo/ạn.

“Đừng ai hòng cản tôi, hôm nay tôi tuyệt đối sẽ không để đám các người chà đạp lên m/áu th!t của con gái tôi để sống tạm bợ!

Trong lúc xô đẩy, tôi vùng khỏi tay cha mình, chạy đến trước qu/an t/ài của ông cố, dập đầu mạnh xuống đất.

“Ông cố, để cháu xuống suối vàng với ông, ông cứ yên tâm lên đường nha!”

Nói xong, đám người cãi nhau lập tức trở nên im lặng.

“Tốt tốt…”

Ông tư chưa nói xong, ngoài dự liệu của mọi người không những qu/an t/ài không yên tĩnh lại mà càng thêm chấn động kịch liệt hơn.

Xung quanh bắt đầu nổi gió to, sắc trời lập tức trở nên u ám.

Rõ ràng là đang buổi trưa, nhưng trên núi lại tối đen như ban đêm. Gió lớn sắc bén thổi qua mặt làm người ta thấy đ/au rát.

Tất cả ngôi m/ộ trên núi cũng bắt đầu rung lắc, bùn đất lún xuống, trông giống như những bộ xươ/ng người dưới đất nhao nhao muốn chui lên vậy.

Bách x/ác dạ hành.

Đám người lập tức trở nên hoảng lo/ạn, nhao nhao lên tiếng chất vấn ông tư.

“Chẳng phải nói chỉ cần đưa Tiểu Đào Tử đi thì ông cố sẽ được như ý nguyện rồi sao? Bây giờ là thế nào, ông muốn hai tất cả chúng tôi đều ch*t ở đây à?”

Tôi nhìn qu/an t/ài rồi khẽ cười nhẹ.

Đám người ích kỷ các người, có thật sự từng hiểu được nguyện vọng của ông cố không?

Tôi quay đầu lại vẫy tay với ông tư.

Ông tư sững người ra.

Tôi chỉ về phía bia m/ộ: “Ông tư, m/ộ của ông sơ có phải vừa được tu sửa vào năm ngoái không?”

Ông tư chưa kịp phản ứng thì ông nội tôi đã trả lời.

“Không sai. Năm ngoái không biết làm sao mà cha lại đạp đổ ngôi m/ộ của ông sơ cháu. Bọn ông phát hiện nên đã cho tu bổ lại.”

Ông hai nói mình cũng nhớ ra rồi.

“Nói ra thì cha cứ luôn thấy khó chịu với bia m/ộ của ông sơ cháu, trước đây cứ bảo muốn đào lên ném ông cụ ra ngoài nhưng đều bị bọn ông cản lại.”

“Phần m/ộ tổ là nơi quan trọng vậy mà, không biết cha chúng ta đang nghĩ gì nữa.”

Tôi cất tiếng cười to.

“Nào, chẳng phải mọi người muốn sống ư? nhấc m/ộ của ông sơ chúng ta lên thì mọi người sẽ có con đường sống!”

“Con nhỏ ch*t ti/ệt này cháu nói gì thế? đi/ên rồi hả?”

Đám người ông tư ngạc nhiên tức gi/ận quát m/ắng.

Chính vào khoảnh khắc này, đột nhiên trong hố đất phần m/ộ hết đám chuột này đến đám khác lít nhít chui ra, bò về phía đám người như thuỷ triều.

Hiện trường lập tức bùng n/ổ, đám người la hét bỏ chạy tán lo/ạn, rất nhanh lại bị đám chuột ép ở giữa không còn đường để đi, có vài người đã bị chuột bò đầy trên mình cắn đi/ên cuồ/ng, la hét thảm thiết vang vọng cả sau núi.

Tôi ngồi dưới đất cười ha ha nhìn đám người kêu đ/au.

“Trước đây thôn chúng ta vứt bỏ biết bao nhiêu người già mà, đây đều là báo ứng của mọi người!”

“Ông cố của chúng ta không th/ù không oán với cháu, sao chỉ muốn mỗi mạng của cháu được, ông ấy muốn tất cả chúng ta đều phải ch/ôn theo hết đấy!”

Tôi nhìn về phía qu/an t/ài, cất cao giọng nói.

“Ông cố ơi, cháu cố biết di nguyện của ông là gì rồi, cháu có cách tìm phần xươ/ng còn sót của bà cao tổ của cháu, để bà được an nghỉ!”

Vừa dứt lời, đám chuột lập tức yên lặng trở lại, qu/an t/ài không rung lắc nữa, gió cuồ/ng cũng dừng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0