Omega Của Tôi Là Một Viên Kẹo

Chương 1

16/09/2026 07:55

01

Tôi co rúm trong góc, lớn tiếng hét: "Anh đừng qua đây! Tôi sẽ hại c.h.ế.t anh đấy!"

Người đó từng bước đi về phía tôi, bước chân vững vàng chẳng giống dáng vẻ của một kẻ đang xông vào khu vực cấm chút nào.

"Xin chào, tôi là Bùi Diễn." Anh ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giọng điệu cứ như đang báo cáo công việc.

"Pheromone của tôi là chất trung hòa vạn năng, cho đến hiện tại chưa có loại đ/ộc nào tôi không giải được."

Anh tháo găng tay, chìa tay về phía tôi: "Có phiền để tôi thử chút không?"

Tôi do dự rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay ra.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, pheromone của anh luồn vào trong m.á.u tôi.

Từng chút, từng chút một áp chế những thứ đang chạy lo/ạn xạ trong tuyến thể của tôi trở lại.

Anh hơi khựng lại, rồi mỉm cười: "Quả nhiên."

"Quả nhiên cái gì?"

"Pheromone của cậu không phải là đ/ộc." Anh siết c.h.ặ.t t.a.y tôi: "Cậu là một liều t.h.u.ố.c chữa lành cực mạnh, chỉ là cơ thể người bình thường không thể chịu đựng được quá trình phục hồi này, nên mới có biểu hiện giống như trúng đ/ộc."

"Còn pheromone của tôi... lại vừa vặn dung nạp được cậu."

Tôi chằm chằm nhìn mu bàn tay anh, chờ đợi vùng da đó ửng đỏ, phồng rộp rồi lở loét. Mười giây, hai mươi giây, một phút trôi qua, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Tôi gi/ật mình ngẩng phắt lên nhìn anh.

Vẻ mặt Bùi Diễn rất bình thản: "Nhìn đủ chưa?"

Tôi theo bản năng định rút tay về, nhưng anh không buông, năm ngón tay thu lại, lực đạo không mạnh nhưng vô cùng kiên định.

"Đừng động đậy, tôi đang thu thập dữ liệu."

"Anh coi tôi là vật thí nghiệm à?"

"Đúng vậy." Anh đáp lại một cách vô cùng thản nhiên: "Cậu có ý kiến gì sao?"

Tôi quả thực có ý kiến, nhưng tôi lại để tâm đến một chuyện khác hơn: "Anh không sợ tôi sao?"

"Sợ cái gì? Sợ cậu hạ đ/ộc c.h.ế.t tôi à?"

"Tôi từng đ/ộc c.h.ế.t mười ba người rồi."

Ánh mắt Bùi Diễn dời từ bàn tay lên mặt tôi, không hề có sự thương hại, sợ hãi hay chán gh/ét, chỉ gật đầu:

"Biết, tôi đã xem hồ sơ rồi. Sáu tuổi vào khoang cách ly, hai năm đầu đã có năm nhân viên t.ử vo/ng."

"Về sau lại liên tiếp có người vì thao tác sai lầm mà chạm phải tàn dư pheromone của cậu."

Anh buông tay tôi ra và đứng dậy.

"Nhưng đó không phải là lỗi của cậu."

Tôi hé miệng, nhưng không thốt nên lời.

Câu nói này tôi đã đợi ròng rã mười hai năm, chưa từng có bất kỳ ai nói với tôi.

Bùi Diễn đã xoay người đi về phía cửa khoang cách ly, bước được vài bước lại dừng chân:

"Ngày mai tôi lại đến, nhớ chỉnh nhiệt độ ở đây cao lên năm độ, lạnh chẳng khác gì nhà x/ác."

Cánh cửa đóng lại sau lưng anh, tiếng khóa cơ học khớp vào nhau vang vọng trong căn phòng trống trải.

Tôi cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, nơi anh vừa nắm lấy vẫn còn vương lại chút hơi ấm.

Không bỏng rát, không đ/au đớn, không hề chí mạng.

Tôi nắm ch/ặt tay, lại co rúm về góc phòng.

02

Ngày thứ bảy, Bùi Diễn dẫn theo hai người mặc đồ bảo hộ đến đón tôi.

Trong bảy ngày qua, ngày nào anh cũng đến, làm bài kiểm tra khả năng chịu đựng pheromone cho tôi, nhân tiện mang theo quýt.

Tôi chẳng ăn được mấy quả, ngược lại anh đã bóc không ít.

Hôm nay thì khác, anh mang theo một chiếc áo khoác cách ly đặc chế bảo tôi mặc vào:

"Dự án huấn luyện thích nghi đã được phê duyệt rồi, cậu sẽ chuyển đến viện nghiên c/ứu trên mặt đất, có cửa sổ, có cơm nước đàng hoàng."

Khi thang máy đi lên, áp suất không khí thay đổi làm tôi chóng mặt ù tai.

Khoảnh khắc cửa mở ra, ánh sáng chói lòa đổ ập xuống, tôi theo bản năng nhắm nghiền mắt lại, lùi về sau một bước, lưng va phải một lồng n.g.ự.c ấm áp.

"Từ từ thôi." Giọng Bùi Diễn vang lên từ đỉnh đầu.

Tôi nheo mắt, chầm chậm hé mở.

Hai bên hành lang là cửa sổ kính sát đất, ngoài cửa có cây cối, có bầu trời, có mây trắng.

Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ suốt hai phút đồng hồ.

Bùi Diễn không hề giục tôi.

Cho đến khi cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân, vài nghiên c/ứu viên mặc áo blouse trắng đang đi về phía này.

Giây phút nhìn thấy tôi, bước chân của họ khựng lại rõ rệt, một người trong số đó theo bản năng đưa tay che lấy tuyến thể sau gáy.

Động tác đó rất nhẹ, nhưng tôi lại nhìn thấy rõ mồn một.

Pheromone của tôi bắt đầu tuôn trào không kiểm soát, chức năng ức chế của áo khoác cách ly căn bản không ép xuống nổi.

Mấy nghiên c/ứu viên kia quay đầu bỏ chạy, có một người chạy không thoát, chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.

Tôi h/oảng s/ợ, muốn bỏ chạy về, muốn chui tọt lại vào cái hộp sắt sâu ba trăm mét dưới lòng đất kia.

Một vòng tay từ phía sau bất ngờ vươn tới, ôm trọn lấy cả người tôi vào một cái ôm ấm áp.

"Không sao rồi, có tôi ở đây." Anh thì thầm bên tai tôi.

Trôi qua một lúc lâu tôi mới tìm lại được giọng nói của mình: "Người đó không sao chứ?"

"Không có vấn đề gì lớn." Bùi Diễn buông tôi ra, đi vòng ra trước mặt tôi, cúi đầu nhìn cổ tay.

Cổ tay áo bị tôi cào ra mấy vết đỏ, nhưng dưới lớp da không có bất kỳ dấu hiệu bỏng rát nào.

Anh ngước mắt nhìn tôi: "Lần sau căng thẳng thì nói với tôi trước, đừng đợi đến lúc bùng n/ổ rồi mới báo."

"Tôi không có căng thẳng."

"Nồng độ pheromone của cậu đã vọt lên gấp sáu lần mức an toàn rồi đấy."

Tôi quay mặt đi, không muốn để anh thấy hốc mắt mình đang ửng đỏ.

Đến căn phòng đã được sắp xếp cho tôi, Bùi Diễn dừng lại trước cửa:

"Có cửa sổ, hướng Nam, buổi chiều sẽ có nắng. Đệm và chăn đều là đồ mới, lò sưởi hai mươi tư độ, nếu lạnh thì bảo tôi."

Nói xong anh liền xoay người định đi.

Tôi lớn tiếng gọi: "Bùi Diễn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử phế vật chỉ có mỗi sắc đẹp.

Chương 12
Ta là vị Thái tử phế vật chỉ có mỗi sắc đẹp. Thứ ta thích nhất chính là bắt nạt Trạng nguyên lang lạnh lùng cao ngạo — bắt hắn quỳ xuống lau giày cho ta, quỳ xuống đút cơm cho ta, quỳ xuống để ta... Cho đến ngày hôm đó, ta giẫm chân lên ngực hắn, cười đầy giễu cợt: “Chậc, một văn thần mà lại luyện được thân hình to lớn thế này? Nói đi, muốn lén quyến rũ ai?” “Ngươi đường đường là Trạng nguyên lang mà lại thích nam nhân. Chuyện này mà để thiên hạ biết được, chẳng phải ai cũng sẽ mắng ngươi một câu ghê tởm sao?” “Cũng chỉ có bổn Thái tử không chê ngươi, ngày nào cũng bắt ngươi hôn...” Khóe mắt Trạng nguyên lang Tiêu Mộ Tuyết đỏ lên. Ta vốn định cố tình trêu chọc hắn cho vui, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta lại nhìn thấy những dòng bình luận lướt qua: “Thái tử ngu ngốc này vẫn chưa biết Trạng nguyên lang là người của Cửu Hoàng tử sao?” “Trạng nguyên lang chịu khuất thân ở bên hắn, tất cả đều là để mở đường cho Cửu Hoàng tử. Đến lúc đó, tên Thái tử ngu ngốc này sẽ bị giáng chức, rồi bị ném vào khu Bát Đại Hồ Đồng...” “Nhân vật chính thụ, Cửu Hoàng tử, còn ba ngày nữa sẽ hồi kinh. Có kịch hay để xem rồi!” Mà trạng nguyên đang quỳ trước mặt ta, đôi mắt đỏ ngầu, lại cất tiếng hỏi: “Hôm nay không hôn sao?”
577
11 Đoạn đầu hương Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm