​Ta hỏi hệ thống: "Chẳng phải đã công lược thành công rồi sao, vì sao ta vẫn chưa thể trở về?"

​Hệ thống đáp: "Về nơi nào? Thân thể cũ của ngươi thức khuya xem tiểu thuyết mà đột tử, có trở về thì h/ồn phách này cũng tiêu tan."

​Khốn nạn! Ta chỉ thức 2 đêm thôi mà đã ch*t rồi ư?

​Hệ thống cười khẩy: "Ngươi cũng biết nói vậy à, tuần ngươi ch*t chỉ thức 2 đêm, chứ tuần trước thức khuya làm việc, chỉ ngủ có 2 đêm, sao không tính?"

​Thức khuya lắm hiểm nguy, đọc tiểu thuyết cần thận trọng.

​Bỏ qua chuyện nam nữ, ta khá ưa thích Tống Cửu An.

​Người này tướng mạo xuất chúng, theo hầu hạ hắn lại không lo cơm áo.

​Chỉ nửa năm, ta đã từ một thân hình g/ầy guộc trở nên tròn trịa như cục bột.

​Mùa đông lạnh lẽo, ta thích hiện nguyên hình, lông dày chống rét.

​Dưới mái hiên gặm nốt trái cây tráng miệng, ngẩng đầu thấy vài bông tuyết lãng đãng rơi.

​Tống Cửu An từ xa đi tới, đẹp tựa nhân vật trong tranh.

​Hắn bế ta đặt lên đùi, vuốt ve bộ lông.

​Chợt "bùm" một tiếng, ta hóa thành người.

​Ngón tay ta co quắp.

​Thật là thẹn thùng.

​Gần đây ta cũng chẳng hiểu vì sao, việc hóa thành người luôn mất tự chủ.

​Tống Cửu An vừa ở ngoài về, trên người vương chút khí lạnh.

​Không còn lớp lông dày che chở, chỉ một lớp áo mỏng do pháp thuật biến hóa, vừa chạm vào đã khiến ta r/un r/ẩy.

​Ta trượt khỏi người Tống Cửu An, chân vừa chạm đất đã rét buốt phải co ro quay vào lòng hắn.

​"Lạnh quá, mau vào nhà đi."

​Tống Cửu An đứng dậy, ta bám ch/ặt lấy người hắn, co quắp leo lên mấy phần, chắc chắn không bị rơi.

​Rồi ta thấy tai Tống Cửu An ửng hồng.

​Ừm... Ta cắn một cái.

​Tống Cửu An khẽ rên.

​Xin lỗi ngươi... Bản tính hồ ly mà.

Răng ngứa quá.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm