Đêm Rằm Trung thu mỗi năm, Hải Loa nữ sẽ bò ra khỏi vỏ ốc để tìm một cái vỏ tốt hơn. Dân làng sẽ đặt những cái vỏ ốc có đ/á/nh dấu vào ao ốc. Những cái vỏ này vừa to vừa đẹp, màu sắc rực rỡ, thân vỏ lành lặn, là sự lựa chọn tốt nhất mà Hải Loa nữ không thể chối từ.
Hải Loa nữ nấp trong vỏ thì không thể lôi ra được. Vỏ ốc bị Hải Loa nữ ký sinh, d.a.o ki/ếm không xuyên thủng, lửa nước không xâm nhập. Chỉ có thể đợi đến đêm Rằm năm sau, đem những vỏ ốc đã đ/á/nh dấu này tách riêng ra một ao khác.
Đợi Hải Loa nữ bò ra tìm vỏ, nhanh chóng đ/ập nát cái vỏ cũ của các nàng, khiến các nàng không còn nơi trú ẩn.
Năm ngoái là một năm bội thu của làng, đêm Trung thu đã bắt được năm Hải Loa nữ.
Hải Loa nữ khó khăn lắm mới bắt được, dĩ nhiên không thể để các nàng xảy ra chuyện. Ta luống cuống tay chân dập tắt củi trong bếp, sợ Hải Loa nữ bị bỏng.
Việc thuần hóa Hải Loa nữ là một quá trình gian nan. Động tác mạnh tay dễ khiến Hải Loa nữ ch*t. Thế nhưng nếu không ra tay nặng, các nàng lại không chịu cất lời. Mà Hải Loa nữ không cất lời, thì chẳng có chút giá trị nào.
Lửa đã tắt. Cha ta vì khởi đầu không thuận lợi, trút hết cơn gi/ận lên người ta.
Sau khi bị ông ta đ/á/nh cho một trận thừa sống thiếu ch*t, ta co ro ở góc nhà, nhẹ nhàng xoa xoa cánh tay mình.
"Phì!" Hải Loa nữ bật cười, nàng ta vẫy vẫy ngón tay về phía ta.
Ta không tự chủ được đứng dậy đi về phía lồng sắt.
"Chúng ta làm một giao dịch, chịu không?"
5.
Giọng nói của Hải Loa nữ thật hay, tựa như gió thổi qua sóng biển, mưa rơi trên lá cây. Chẳng trách các nàng cất tiếng ca lại có thể dụ được đàn cá.
"Ngươi giúp ta tìm một cái vỏ ốc, ta giúp ngươi g.i.ế.c cha ngươi."
Ta đột ngột ngẩng đầu, có chút không thể tin vào tai mình: "Ngươi nói gì?"
Hải Loa nữ l.i.ế.m li /ếm môi, đưa tay lên làm động tác c/ắt cổ: "Cha ngươi ngày nào cũng đ/á/nh ngươi, g.i.ế.c ông ta đi, sẽ không còn ai đ/á/nh ngươi nữa."
Thật hoang đường!
Chẳng trách ai cũng nói Hải Loa nữ là yêu quái biển á/c đ/ộc nhất, quả nhiên là vừa á/c vừa x/ấu.
Vẻ mặt kinh hãi của ta khiến Hải Loa nữ có chút mơ hồ, nàng nghiêng đầu: "Sao vậy, ngươi không muốn g.i.ế.c ông ta?"
Ta sao có thể vì cha đ/á/nh ta mà g.i.ế.c ông chứ? Ở cái làng này, ai mà chẳng đ/á/nh hài tử?
Đặc biệt là nữ nhi, cha mẹ nói, nữ nhi là đồ lỗ vốn.
Nữ tử thân hình nhỏ bé, sức lực yếu ớt, không thể ra khơi đ/á/nh cá, chỉ có thể ở nhà làm một số việc vặt.
Ngư dân có chế độ hộ tịch nghiêm ngặt, không được tùy tiện rời khỏi làng chài.
Hơn nữa, mỗi tháng ngư dân còn phải nộp cho trấn một lượng cá khổng lồ, để đổi lấy gạo và lương thực.
Cha tuy nóng tính và hay đ/á/nh người, nhưng lại phải ngày ngày ra khơi đ/á/nh cá.
Việc đ/á/nh cá vốn rất khổ cực, nhất là khi gặp bão tố, sơ sẩy một cái là có thể mất mạng.
6.
Thấy ta mím môi không nói, Hải Loa nữ suy tư: "Vì sao ngươi không h/ận cha ngươi Ông ta không những ngày ngày đ/á/nh ngươi, mà còn muốn gả ngươi cho Trương Hạo Minh làm thê tử."
Nghĩ đến bộ dạng như á/c q/uỷ Địa ngục của Trương Hạo Minh, toàn thân ta không kìm được r/un r/ẩy.
"Trong làng đều như vậy. Khi làm nữ nhi thì phải chịu đò/n. Trước khi gả đi bị cha mẹ đ/á/nh, sau khi lấy phu quân thì bị phu quân đ/á/nh. Ai cũng như thế cả thôi." Ta dường như đang thuyết phục Hải Loa nữ, nhưng hơn hết là đang tự thuyết phục bản thân.
Sinh ra là nữ nhân, chính là tội lỗi lớn nhất. Ai bảo chính ta không đủ tranh đua cơ chứ?
Không giống như ca ca, sinh ra đã mang theo mệnh cầm gươm. Đây là số mệnh của ta, ta phải chấp nhận.
"Ai cũng như thế, thì là đúng sao? Kẻ nào ức h.i.ế.p ngươi, ngươi cứ g.i.ế.c kẻ đó. Cha ngươi đ/á/nh ngươi, ngươi cứ g.i.ế.c cha ngươi. Trương Hạo Minh đ/á/nh ngươi, ngươi cứ g.i.ế.c Trương Hạo Minh."
Ta sợ hãi lùi liên tiếp, m.ô.n.g rơi xuống đất.
Hải Loa nữ vươn tay ra khỏi song sắt, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm ta: "Chỉ cần ngươi cho ta một cái vỏ ốc, ta sẽ giúp ngươi g.i.ế.c tất cả những kẻ đã từng ức h.i.ế.p ngươi!"
"Đồ lỗ vốn! Còn không mau ra làm việc?" Giọng cha ta vang lên ngoài sân.
Ta đáp một tiếng rồi vội vã chạy ra khỏi bếp.
7.
Ca ca đã ra khơi trở về, trên chiếc thuyền con đơn sơ chở lưa thưa cá tôm, toàn là những thứ không đáng giá. Cá chim, cá vàng, cá nục, cá vược…
Trong đó, số lượng nhiều nhất là tôm hùm với càng lớn. Thứ này vỏ dày thịt ít, căn bản không ai ăn, b/án một đồng một cân cũng không xong.
Sắc mặt ca ca rất khó coi, nghiêm nghị không nói một lời.
Hôm nay trời còn chưa sáng ca ca đã ra khơi, lênh đênh trên biển cả ngày, mới thu được từng đó.
Ta nhẹ nhàng mang đồ từ thuyền xuống, nén hơi thở, cố gắng giảm sự hiện diện của bản thân. Mỗi khi thu hoạch kém, ca ca và cha đều nổi nóng. Một khi nổi nóng, là sẽ đ/á/nh ta. Ta phải cẩn thận một chút, tuyệt đối không được phạm lỗi.
Ta kéo cái xô gỗ đựng đầy cá vàng, định bưng xuống thuyền. Trưa nay cha vì Hải Loa nữ không chịu cất lời mà tức gi/ận, không cho ta ăn cơm. Ta làm việc cả ngày, bụng lại đói, tay chân quả thật không còn sức.
"Loảng xoảng!" Cái xô gỗ lật đổ, cá trong xô rơi vãi khắp nơi trên mặt đất.
"Bốp!"
"Mẹ ngươi! Một việc nhỏ thế này cũng làm không xong! Nuôi ngươi có ích gì?"
Ta bị một cái t/át của ca ca đ/á/nh ngã xuống đất, cha thấy ta ngồi ngây ra, liền đ/á một cước vào lưng ta.
"Ngươi là người c.h.ế.t à! Còn không mau nhặt cá lên!"