Lạc Nguyệt

Chương 30 + 31 (Hoàn)

31/07/2024 18:04

30

Người cuối cùng tôi đến gặp là Giang Thiên.

Thực ra tôi vốn không định gặp anh ta.

Tôi và Lâm Tửu là kẻ th/ù từ đầu đến cuối, còn Lục Tâm Đình là người có qu/an h/ệ huyết thống với tôi.

Còn Giang Thiên.

Khi tình yêu tôi dành cho anh ta biến mất, giữa chúng tôi đã chẳng còn mối qu/an h/ệ gì.

Nhưng cảnh sát nói rằng Giang Thiên muốn gặp tôi một lần.

Vậy nên tôi ngồi đối diện anh ta qua tấm kính.

Anh ta im lặng nhìn tôi hồi lâu.

Cho đến khi tôi cảm thấy không kiên nhẫn nữa đứng dậy: "Anh rốt cuộc muốn gặp tôi làm gì?"

"… Rõ ràng không phải như vậy."

Anh ta nói khẽ, "Nhà họ Lục nên là của tôi, chúng ta cũng nên đính hôn."

Tôi dừng bước, đột ngột quay đầu lại.

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt thẫm màu lóe lên những tia sáng khó lường.

Tôi nhìn khuôn mặt anh ta, nếu không phải vì vết s/ẹo nhạt màu trên trán, có lẽ trong một khoảnh khắc tôi đã tưởng mình nhìn thấy Giang Thiên của kiếp trước.

Nhưng khi tỉnh lại, chỉ thấy thật nực cười:

"Chỉ là đính hôn sao? Còn những chuyện sau đó thì sao? Anh nhờ tôi mới có được tất cả từ nhà họ Lục, rồi lại cùng Lục Tâm Đình liên thủ gi*t tôi."

"Nhưng, rất lâu, rất lâu sau đó tôi đã hối h/ận."

Anh ta nói với giọng khàn khàn, "Chỉ là, khi đó em đã không còn biết nữa."

"Tôi rất hy vọng, rất hy vọng em có thể biết…"

Thật nực cười.

Thật quá nực cười.

"Đúng, tôi đã ch*t rồi, tôi đương nhiên không thể biết."

Tôi quay lại, tựa vào tấm kính nhìn anh ta, nói từng chữ một:

"Nhưng dù có biết thì sao chứ, ai thèm để ý sự hối h/ận của anh?"

"Lần này, người chiến thắng là tôi, kẻ xuống địa ngục là anh."

"Giang Thiên, đây là điều anh xứng đáng nhận."

31

Mùa đông năm nay đến rất sớm.

Khi tôi rời đi, trời bên ngoài đã tối đen.

Tần Chỉ Lan gọi điện thoại đến, nói rằng sau Tết sẽ ra nước ngoài, đến viện nghiên c/ứu để bắt đầu thí nghiệm mới.

Tôi nói được, rồi chúc cô ấy lên đường thuận lợi.

Cuộc gọi kết thúc, trên WeChat là tin nhắn của Tô Lan gửi đến, nói rằng đã ngồi trong quán lẩu rồi, bảo tôi mau đến thanh toán.

Tôi cười trả lời một chữ "Được".

Ngoài cửa sổ xe, vầng trăng khuyết treo cao trên bầu trời chiếu sáng một góc màn đêm đen đặc như mực.

Chờ đến khi đêm nay qua đi, mặt trăng lặn xuống.

Mặt trời của tôi sẽ lại mọc lên.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm