Tối hôm đó, tôi khóa ch/ặt cửa phòng, một mình ngồi ngẩn ngơ trong bóng tối.

Tôi không hiểu nổi, vì sao Trần Cảnh lại có thể đột ngột thích người khác. Rõ ràng những chuyện của một cặp đôi—nắm tay, ôm ấp, hôn nhau—ngoại trừ bước cuối cùng, chúng tôi đều đã trải qua.

Tôi vẫn nhớ rất rõ đêm sinh nhật mười tám tuổi của hắn. Trần Cảnh ép tôi vào cột nhà dưới chung cư, đầu ngón tay chạm nhẹ lên môi tôi, đôi mắt hắn ánh lên như mặt nước gợn sóng.

“Tuyên Tuyên,” Giọng hắn khàn đi, “Môi cậu mềm thật…”

“Cho tôi hôn nhé?”

Tôi đã không từ chối.

Nụ hôn vương mùi rư/ợu ấy khiến tôi trằn trọc suốt đêm, ngọt ngào như uống cạn một hũ mật ong, hạnh phúc kéo dài đến tận sáng hôm sau.

Người tôi thích, dường như cũng thích tôi.

Sau đó, cả hai đều lặng lẽ bỏ qua nụ hôn ấy, nhưng từng cử chỉ thân mật sau này đều mang theo rung động của tuổi trẻ. Tôi âm thầm đặt hắn vào vị trí người yêu.

Trần Cảnh học rất giỏi. Tôi luôn tự nhủ phải thi đỗ đại học cùng hắn. Đợi tương lai ổn định, rồi sẽ đường đường chính chính bước qua ranh giới bạn bè.

Vậy mà hôm nay, hắn nói hắn thích người khác.

Tôi không thể hiểu nổi.

Càng không thể chấp nhận.

Tôi cần một lời giải thích.

Hít sâu một hơi, tôi bấm gọi cho Trần Cảnh.

Chuông reo vài tiếng.

“Tuyên Tuyên? Khuya rồi còn gọi, có chuyện gì à?”

Cổ họng tôi nghẹn cứng, phải cố lắm mới cất tiếng:

“Hai tháng trước… đêm sinh nhật mười tám tuổi của cậu… cậu còn nhớ mình đã làm gì không?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tiếng ve rả rích vọng qua điện thoại, càng làm sự im lặng thêm nặng nề.

Tôi siết ch/ặt chăn:

“Hay là cậu quên rồi...”

“Ý cậu là nụ hôn đó à?”

Trần Cảnh c/ắt lời, giọng thản nhiên đến lạnh lùng:

“Nhớ chứ. Có gì đâu. Đùa thôi mà. Bạn thân hôn nhau ôm nhau cũng bình thường mà.”

“Đừng nói là cậu nghiêm túc đấy nhé?”

“Không lẽ…”

Hắn chưa nói hết câu, nhưng nỗi tủi hổ trong tôi đã ập đến.

Cổ họng tôi khô rát. Dù tối nay chẳng ăn khổ qua, đầu lưỡi vẫn đắng chát.

Hóa ra, từ đầu đến cuối, hắn chưa từng có ý gì với tôi.

Tất cả những đụng chạm ấy, trong mắt hắn, chỉ là trò đùa giữa huynh đệ tốt.

Chỉ có tôi, một mình tự đa tình.

Đúng là trò cười, Tống Tuyên à.

Tôi nhắm ch/ặt mắt, thở ra một hơi dài:

“Dĩ nhiên là không. Chỉ là nhắc cậu nhớ ăn hộp chocolate tôi tặng đêm đó thôi. Sắp hết hạn rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm