Sét đ/á/nh ngang tai, tôi trực tiếp ngã ngồi xuống đất, nỗi hối h/ận và n/ão nề trong lòng hoàn toàn nhấn chìm lý trí. Chính tôi đã hại bà!
Nhớ lại hôm đạo sĩ đến nhà, chính tay tôi đưa cho hắn mấy món đồ kia.
"Nị Nhi, đừng khóc, chuyện này không trách con được."
Chu Bình lấy khăn tay lau nước mắt trên mặt tôi, nói giờ chỉ còn một cách, hỏi tôi có muốn trả th/ù cho bà không?
Tôi cắn nát cả môi, nói muốn, thực sự muốn ngay lập tức tìm tên đạo sĩ thối tha đó liều mạng.
Chu Bình thở dài nói: "Con không đối phó được với hắn, mẹ cũng không. Năm xưa mẹ chính là bị hắn u/y hi*p mới buộc phải rời khỏi nhà họ Vương."
Tôi tuyệt vọng: "Chẳng lẽ chỉ biết đứng nhìn hắn ung dung ngoài vòng pháp luật?"
"Cũng không hẳn thế."
Chu Bình đột nhiên bảo tôi ghé tai lại gần, dùng giọng nhỏ nhất nói: "Thực ra những năm qua, mẹ vẫn luôn tìm cách giúp nhà các con đối phó với lão đạo sĩ đó. Con chỉ cần làm theo lời mẹ nói thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì."
Nửa tiếng sau, tôi rời khỏi nhà Chu Bình. Dù bà ta đã nói phương pháp này có rủi ro, tôi vẫn quyết định thử một lần.
Tôi có thể không quan tâm bác cả, không để ý bố và cô út, xét cho cùng bọn họ hại ch*t bà, đáng đời.
Nhưng với kẻ bày mưu h/ãm h/ại khiến bà h/ồn phi phách tán, tuyệt đối không thể tha thứ.
Chiều vừa về đến nhà, từ xa đã nghe thấy tiếng cãi vọng ra:
"Anh hai, mau tìm chỗ trốn đi, lão s/úc si/nh kia sẽ không buông tha bọn mình đâu."
"Sợ cái gì? Đại sư đã đảm bảo sẽ không còn vấn đề gì nữa!"
"Nhưng... em cảm thấy tên đạo sĩ đó chưa chắc đã thật lòng giúp ta."
"Đừng có nói bừa, chẳng lẽ em không muốn tìm thấy đống đồ mà bà già kia cất giấu sao? Suỵt, có người đến."
Bố nói được nửa chừng, nghe thấy tiếng bước chân ngoài cổng, lập tức ngừng nói chuyện, quát tháo ầm ĩ với tôi vừa bước vào sân: "Đồ tiện nhân, còn biết đường về à? Hai ngày nay đi đâu? Xem tao có đ/á/nh ch*t mày không!"
Bố luôn như thế, chỉ cần không vừa ý là cầm chổi lên.
Nhưng giờ tôi đã không sợ ông ta nữa, lạnh lùng nhìn bố đang tiến lại gần: "Con đi gặp bà."
"Mày nói cái gì?"
Quả nhiên bố sợ đến mức buông rơi cây chổi, suýt nữa nhảy dựng lên: "Cái... cái bà già ch*t ti/ệt đó không phải đã h/ồn phi phách tán rồi sao? Sao bà ta vẫn còn?"
Hừ, đây chính là đứa con ruột do bà nội nuôi lớn.
Tôi bước một bước về phía bố, khiến ông ta và cô út lùi lại: "Lúc còn sống bà thương con nhất, bà sẽ không để con bị b/ắt n/ạt. Nếu bố đ/á/nh con, con sẽ kể hết mọi chuyện với bà."
"Mày..." Mặt bố tái mét, cố lấy can đảm nói: "Con nhỏ ch*t ti/ệt, mày dám lấy bà già ch*t ti/ệt ra đe dọa tao, đại sư đã hứa với tao rồi, trong nhà sẽ không còn m/a nữa."
"Vậy sao bố sợ thế?" Tôi chủ động ngẩng mặt lên, biết chắc uy danh của bà vẫn còn, dù họ có tin hay không cũng không dám đụng đến tôi.
Quả nhiên cô út r/un r/ẩy kéo tay áo bố: "Thôi, thôi đi... Người lớn thế này rồi chấp nhặt với trẻ con làm gì?"
Hừ. Lúc trước tôi làm vỡ một quả trứng gà, bị cô út cầm chổi đuổi đ/á/nh khắp nơi, cô ta đâu có vì tôi là trẻ con mà không chấp nhặt.
Tôi đột nhiên thấy thật gh/ê t/ởm, sao mình lại được sinh ra trong cái gia đình này?
Lười để ý đến họ, tôi sải bước vào căn phòng của bà nội lúc sinh thời, đóng cửa lại, lén lút kéo một ngăn bí mật dưới tủ quần áo ra, sau đó mở cái bọc Chu Bình đưa cho tôi, từ bên trong lấy ra một cái hộp nhỏ bằng bàn tay.
Tôi x/é một miếng ga giường, bọc cái hộp lại cẩn thận, nhẹ nhàng nhét vào ngăn bí mật.
Lúc vào bếp nấu cơm, tôi nghe thấy hai anh em họ lén lút nói chuyện sau góc tường:
"Con nhỏ ch*t ti/ệt đó nói rốt cuộc có phải thật không, chẳng phải đại sư đã nói rồi sao, h/ồn của bà già không còn nữa."
"Không biết nữa, không thì anh đi hỏi đại sư xem?"
"Trời tối thế này, sao tao đi được? Muốn hỏi thì mày tự đi!"
Nghe thấy những lời này, khóe miệng tôi nhếch lên nụ cười chua chát.
Bà nội thực sự không còn nữa, nhưng bây giờ có một thứ còn chí mạng hơn bà nội đang nhắm vào cái nhà này.
Sắp rồi... Bọn họ ch*t cũng là đáng đời!