Cục Cưng Của Ác Linh

Chương 9

13/12/2023 19:02

Nghe vậy, tim tôi đ/ập thình thịch, hỏi cô ta: “Kể từ khi có được miếng ngọc bội này, cậu bắt đầu hưởng thụ sự yêu thương của mọi người, muốn mọi người đều thích cậu, chỉ cần có người không thích cậu thì cậu sẽ sai khiến người khác cô lập, sỉ vả, bịa đặt tin đồn thất thiệt về người ấy ư?”

Châu Dĩnh cắn môi.

Tôi nói: “Hồi trước cậu rất đ/au khổ vì bị mọi người cô lập ch/ửi bới, tại sao bây giờ cậu vẫn làm chuyện tương tự như vậy với người khác?”

Châu Dĩnh hét lên: “Tại sao tôi không thể làm như vậy? Những người kia làm được, tại sao tôi không làm được?”

Nhìn cô ta, tôi cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Một người đã từng là nạn nhân, sau khi có được sức mạnh lại biến thành kẻ làm việc á/c chỉ vì th/ù h/ận trong lòng, đây là chuyện đ/au buồn nhất trên thế gian này.

Châu Dĩnh tiến về phía tôi: “Thuế Hương, trả ngọc bội lại cho tôi đi, tôi van cậu!”

Tôi lắc đầu: “Không được.”

Châu Dĩnh khóc lóc nói: “Thuế Hương, cậu biết làm một cô gái x/ấu xí đ/au khổ cỡ nào không? Nếu cậu không trả ngọc bội cho tôi, bắt tôi phải sống một cuộc sống như hồi xưa thì không bằng bây giờ để tôi ch*t quách cho xong!”

Dứt lời, cô ta xông về phía ban công, trèo qua lan can định nhảy xuống.

Tôi h/oảng s/ợ, vội xông lên giữ ch/ặt cô ta: “Cậu đừng làm chuyện đi/ên rồ!”

“Trả ngọc bội cho tôi!” Tranh thủ thời cơ, Châu Dĩnh cư/ớp ngọc bội trên tay tôi, nhanh chóng bước vào phòng ngủ.

Tôi nhìn cô ta: “Châu Dĩnh, cậu không x/ấu chút nào.”

Tôi ngẫm nghĩ, sợ cô ta tiếp tục làm trò ngốc nghếch nên nói rất nghiêm túc: “Ngày đầu tiên khai giảng, tôi thấy ảnh chụp của cậu rồi nói khuôn mặt của cậu trông cũng bình thường thôi, điều đó đã làm tổn thương cậu, tôi thành thật xin lỗi.”

Bước chân của Châu Dĩnh khựng lại.

Tôi nói: “Hôm ấy anh trai cậu đến đón cậu, cậu mặc một bộ váy trắng, trang điểm nhẹ nhàng, thực ra trông rất xinh đẹp.”

Châu Dĩnh tiếp tục bước đi, không quay đầu lại.

Đơn xin ngoại trú của tôi đã được phê duyệt, hôm sau tôi chuyển sang nhà trọ.

Châu Dĩnh không tiếp tục chĩa mũi dùi vào tôi nữa, còn khiêng đồ đạc xuống lầu giúp tôi.

“Nếu là vì tôi thì cậu đừng dọn đi nữa.” Châu Dĩnh nói lí nhí: “Sau này chúng ta không ai đụng chạm ai là được.”

Tôi trả lời: “Không phải vì cậu.”

Dưới sự trợ giúp của á/c linh, tôi dọn toàn bộ đồ đạc đến nhà trọ.

Vừa vào nhà, tôi đã thấy một hình bóng quen quen đang ngồi trên sofa, chậm rãi lật một cuốn sách.

Tôi kinh ngạc mắt tròn xoe: “Sao anh lại ở đây?”

Thanh niên kia ngoảnh lại nhìn tôi một cái rồi tiếp tục cúi đầu lật sách.

M/a lưỡi dài thoắt cái hiện h/ồn: “Hương Hương, cô quên rồi à? Cậu Lục đóng giả bạn trai cho cô, điều kiện là phải cung cấp chỗ ở cho cậu ấy.”

Tôi chợt nhớ đến chuyện này, không khỏi trừng ông ta: “Nhưng tại sao anh ấy lại ở đây?”

M/a lưỡi dài cười lấy lòng: “Dù sao căn nhà này cũng bỏ trống, tôi nghĩ không thể lãng phí…”

Tôi cạn lời: “Sau này tôi sẽ ở đây, sao tôi có thể sống cùng một người đàn ông xa lạ được?”

M/a lưỡi dài nhìn người đàn ông rồi lại nhìn tôi, nói: “Hương Hương à, cậu ấy cũng không thể coi là người xa lạ đâu.”

Tôi: “Hả?”

M/a lưỡi dài nói: “Tên cậu ấy là Lục Thành Tuyết, cậu chủ nhà họ Lục trong giới Thông Linh Sư, một trong những Thông Linh Sư mạnh nhất, đồng thời còn là chồng chưa cưới của cô.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
10 Ôn Cố Chương 13
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm