Quỷ quấn thân

Chương 18

29/01/2024 16:23

Phùng Lệ Lệ vốn dĩ luôn đeo dây chuyền.

Ngày cô ta đi tìm Trang Hạo rất nhếch nhác.

Cô ta gõ cửa nhà Trang Hạo, khóc lóc nói An Thu đã xảy ra chuyện.

Đều là do anh ta đề nghị chia tay.

Trang Hạo tra tin tức ngay lập tức, cũng sợ hết h/ồn.

Phùng Lệ Lệ lại muốn lợi dụng cơ hội này.

Trang Hạo ban đầu chăm sóc cô rất tốt vì cô là bạn thân của An Thu.

Thế nhưng sau khi nhận ra cô ta có ý đồ x/ấu, đã kêu người đuổi cô ta ra bãi cỏ trước cửa.

Là do hành động này.

Mà chiếc vòng cổ bị rơi xuống bãi cỏ.

Sau khi Phùng Lệ Lệ trở về nhà, cô ta định lấy chiếc vòng cổ ra và dâng nó cho Bồ T/át.

Lúc đó cô ta mới nhận ra là nó đã bị mất.

Đêm đó, Tô Hỉ Nhi đã náo lo/ạn cô ta một trận.

Đêm đó tôi cũng tìm Tô Hỉ Nhi.

Tôi nói: “Nếu cô tìm được đứa trẻ, hãy đi với tôi.”

Cô ta không trả lời.

Tôi nhướng mày: “Không phải cô cố ý đến gặp tôi sao? Sao nào, không tin tôi à?”

Cô ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên, cảm thấy x/ấu hổ vì tôi đã nhìn thấu chuyện đó.

“Đêm cô hại An Thu, là cố ý khiêu khích tôi, để tôi tới c/ứu cô ấy phải không?”

Cô ta lấy tay che mắt và không dám nhìn tôi.

Cảm thấy chột dạ rồi.

Hôm đó cô ta vừa nghe tôi là người âm dương nên không có giằng co mà bỏ chạy luôn.

Có lẽ là cảm thấy tôi là một người bình thường không có bản lĩnh.

Nhiều nhất cũng chỉ biết được chút thuật pháp.

Giữa các ngón tay của cô ta tách ra khe hở, cô ta x/ấu hổ nhìn tôi qua kẽ tay.

"Tôi không tin ai hết.”

Tôi chỉ biết cô ta không tin năng lực của tôi.

Cũng phải, với những chuyện cô ta trải qua, cô ta còn có thể tin tưởng ai đây?

Tôi hứa với cô ta, tôi có thể giúp cô ta tìm lại đứa con.

Tôi có thể giải lời nguyền trên người cô ta, có thể giúp cô ta và con mãi mãi ở bên nhau mà không phải thông qua nhân quả.

Nội tâm Tô Hỉ Nhi vốn lương thiện, cô ta bị ép buộc làm những việc đ/ộc á/c.

Cô ta đã d/ao động.

Có thể đoàn tụ với con mình là ước nguyện mấy trăm năm qua của cô ta.

Vì thế giữa chúng tôi đã đạt được thỏa thuận.

Cô ta ép Phùng Lệ Lệ nói ra sự thật, đến cục cảnh sát tự thú.

Tôi giúp cô ta tìm lại con và đưa hai mẹ con vào luân hồi.

"Tôi sẽ nói với tử thần, kiếp sau hai người vẫn là mẹ con, hoàn thành duyên phận chưa thành ở kiếp này của hai người.”

Mắt Tô Hỉ Nhi lóe sáng, không nói gì.

Oán khí quanh người cô ta cũng nhạt đi rất nhiều.

Điều này đủ để chứng minh, cô ta cũng không muốn làm oán q/uỷ.

"Được rồi, đừng nhìn tôi như thế, đây chỉ là công việc của tôi, đừng quá cảm kích tôi.”

Tôi không chịu được ánh mắt trong veo nóng bỏng đó.

Tôi vội vã xua tay, tạm biệt với cô ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6