Tôi tỉnh dậy trong bệ/nh viện, vừa mở mắt đã thấy Cố Hoài ngồi bên giường.

Anh ta nắm ch/ặt tay tôi, vẻ mặt lo lắng khôn ng/uôi.

Tôi ngơ ngác chớp mắt, phải mất vài giây anh ta mới nhận ra tôi đã tỉnh, dừng lại hai giây rồi buông tay tôi ra.

Giọng anh ta lạnh lùng cứng nhắc: "Tiền tôi đưa cậu không đủ sao? Sao phải đi mở cửa hàng?"

Anh ta quát m/ắng khiến tôi bàng hoàng, mãi sau mới ấp úng đáp: "Anh nói sẽ đuổi tôi đi mà. Tôi không được tự ki/ếm tiền sao?"

Cố Hoài nhìn tôi chằm chằm, hít một hơi sâu rồi nhượng bộ: "Cậu cần gì tôi cũng cho hết. Nhưng từ nay về sau ra ngoài phải đi cùng tôi, được không?"

Tôi lẩm bẩm: "Anh bận thế kia, lấy đâu ra thời gian..."

Cố Hoài không nghe rõ, hỏi lại nhưng tôi giả vờ làm lơ.

Sau khi làm thủ tục xuất viện, bác sĩ dặn đi dặn lại tôi phải tránh xa tất cả alpha ngoại trừ Cố Hoài, vì cơ thể tôi đang có phản ứng đào thải với họ.

Biết chắc Cố Hoài sẽ không cho tôi ra ngoài nữa, tôi gật đầu qua quýt.

Ai ngờ anh ta lại quát m/ắng, trừng mắt bắt tôi hứa không tự ý chạy lung tung.

Tôi chưa từng chịu nhục thế này, cãi lại theo bản năng: "Rõ ràng là anh cấm tôi ra ngoài. Chẳng lẽ tôi phải ở lì trong nhà anh mười tháng sao?"

Càng nói càng tủi thân, xuyên không đến đây mới ba tháng đã thành omega mang bầu người lạ, giờ bố đứa bé còn đang quát m/ắng tôi.

Giọng tôi nghẹn ứ: "Tôi đâu có muốn... tôi cũng sợ lắm chứ..."

Đây là lần đầu tôi thấm thía sự khác biệt A-O, chỉ cần họ giải phóng pheromone là tôi đã bất lực. Tôi chưa từng chịu thiệt thòi nào như thế này!

Có lẽ Cố Hoài không ngờ chỉ một đò/n đ/á/nh thường đã khiến tôi bung luôn chiêu cuối, sững sờ một lúc rồi vội vàng lau khóe mắt cho tôi.

Tôi đâu có khóc, chỉ hơi đỏ mắt thôi.

"Thôi đừng khóc." Giọng Cố Hoài dịu dàng dỗ dành, "Không trách cậu đâu. Từ nay đi đâu anh cũng dẫn cậu theo, được chứ?"

Đồ khốn kiếp, vừa nói vừa ôm lấy tôi.

Buồn cười ch*t đi được, tôi đâu có muốn anh ta ôm đâu?

Tôi đẩy anh ra, tự mình lên xe trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lầm tưởng Cửu Thiên Tuế là đầu bài để kiểm hàng.

Chương 8
Để tránh né thánh chỉ bắt đi hòa thân với man di, ta ôm theo ngàn lượng bạc lẻn vào Túy Hoa Âm - lầu xanh đắt đỏ nhất kinh thành. Đêm nay, ta sẽ tự h/ủy ho/ại chính mình. Tìm đại một gã đàn ông, phá bỏ tri/nh ti/ết, khiến cả kinh thành dậy sóng. Như thế, phụ hoàng còn đem ta gả đi được nữa hay không? Khi đẩy cửa phòng hạng Thiên, bên trong không thắp đèn, chỉ có mùi m/áu tanh nồng. Dưới ánh trăng, ta thấy một nam tử ngồi trên sập, dáng người hiên ngang, đang chậm rãi lau tay. Thấy hắn bọc kín mít, ngay cả cổ áo cũng cài ch/ặt tận trên, ta không khỏi nhíu mày bất mãn: "Đầu bài Túy Hoa Âm này bày vẽ gh/ê thật. Đã ra b/án mặt thì sao dám không hiểu quy củ?" Động tác lau tay của nam tử khựng lại. Hắn từ từ ngẩng mắt, đôi mắt trong đêm tối sáng rợn người, như sói hoang nơi săn trường ta từng gặp. "Quy củ?" Giọng hắn khàn khàn, thoảng vẻ âm lãnh khó tả, khiến người nghe lạnh gáy. Nếu là quý nữ bình thường, sợ đã h/ồn xiêu phách lạc. Nhưng ta không phải. Ta là Chiêu Hoa công chúa Lý Lệnh Nguyệt - kẻ tiếng x/ấu đầy mình nhất Đại Ngụy triều. Ta không sợ đàn ông hung dữ, chỉ sợ đàn ông bất lực. "Sao? Còn cần bổn cung dạy ngươi?" Ta khép cửa, đ/ập ngàn lượng bạc lên bàn, nhờ hơi men xông thẳng về phía hắn. "Đã làm nghề này thì phải có giác ngộ. Mặc kín cổng cao tường thế này, chờ ân khách tự tay cởi xiêm y cho ngươi sao?" #BERE
1.63 K
10 Sự Cố Thế Thân Chương 14
11 Bạn học quái gở Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm