Nắng Và Hoa Hồng

Chương 7

12/04/2025 20:45

Cố Tự Nhu không cho phép bệ/nh viện sa thải tôi.

Tôi làm tổn thương Lục Trạch, người cô ta yêu thương nhất, chỉ bị đuổi việc thì hình ph/ạt ấy quá nhẹ nhàng.

"Bắt nó đi dọn toilet."

Mười mấy nhà vệ sinh trong viện đều do tôi đảm nhận.

Cố Tự Nhu còn dẫn người đến, tạt cả thùng sơn lên nền nhà vừa được tôi lau chùi.

"Nè, lau sạch đi."

Sơn khô cứng nhanh đến mức không thể chùi được.

Cô ta ra lệnh ấn đầu tôi xuống đất: "Không lau được? Vậy thì li /ếm đi!"

Mùi sơn xộc thẳng vào mũi.

Mắt tôi đỏ hoe lên.

Giang Yến, em vui quá đi.

Trước đó, anh có biết em sợ hãi thế nào không?

Em sợ Cố Tự Nhu chỉ ham tiền, hoặc thèm khát danh phận phu nhân nhà họ Lục.

Nếu vậy, dù có trả th/ù bao nhiêu cũng chỉ là trò chơi vô vị.

Nhưng giờ em đã biết.

Cố Tự Nhu thật lòng yêu Lục Trạch.

Yêu đến mức liên tục tha thứ cho anh ta, yêu đến nỗi chịu đựng b/ạo l/ực đ/au đớn vẫn không rời xa, yêu đến coi anh ta là cả thế giới.

Thật tuyệt vời làm sao!

Cư/ớp đi thế giới của một người còn đã hơn gi*t ch*t cô ta gấp vạn lần.

Cố Tự Nhu không biết tôi đỏ mắt vì phấn khích.

Cô ta tưởng tôi đã kiệt sức trước trò tr/a t/ấn.

Cô ta ngồi xổm xuống đầy đắc ý, móng tay sắc nhọn chọt vào trán tôi:

"Nói cho mà biết, nếu không phải A Trạch chưa xuất viện, tôi cân nhắc đến dư luận không muốn sinh sự thì hình ph/ạt dành cho cô đâu chỉ có thế!"

Cố Tự Nhu dẫn đám tay chân bỏ đi.

Tôi nằm dài trên nền gạch toilet, cười thầm.

Cố Tự Nhu thật đáng thương, cô ta là người bình thường.

Chỉ có kẻ bình thường mới nói câu "cân nhắc đến dư luận", trong từ điển của lũ đi/ên chúng tôi chỉ có ba chữ: "Tao muốn, tao đếch quan tâm, tao lấy được".

Tôi đứng dậy, ngắm nhìn bóng lưng yêu kiều của Cố Tự Nhu.

Một người phụ nữ bình thường, yêu say đắm gã đàn ông như Lục Trạch.

Cô ta chắc chắn sẽ diệt vo/ng.

Cố Tự Nhu không biết mình sắp tận số.

Cô ta hạnh phúc bên cạnh Lục Trạch.

Hai người nắm tay dạo bước trong vườn hoa nhỏ, đẹp đôi như nam nữ chính trong phim ngôn tình.

Nhưng Cố Tự Nhu không thể dành cả ngày ở viện t/âm th/ần, cô ta phải ra ngoài trông coi công ty cho Lục Trạch.

Những ngày vắng cô ta, việc chăm sóc Lục Trạch thuộc về đám hộ lý lương cao kia.

Bọn họ giống như tay chân và con mắt của Cố Tự Nhu

Chăm sóc Lục Trạch, cũng giám sát anh ta.

Canh chừng anh ta đừng làm hại người, ép anh ta hợp tác điều trị, kiểm soát sinh hoạt điều độ.

Cố Tự Nhu khát khao Lục Trạch trở nên tốt đẹp hơn, nào ngờ điều ấy sẽ phản lại chính cô ta.

Chỉ một tuần sau, con thú dữ bị nh/ốt trong lồng sắt được thả ra.

Lục Trạch đ/ập g/ãy xươ/ng sườn tên hộ lý dám ép anh ta vận động, dọa báo cáo với Cố Tự Nhu.

Các bác sĩ vừa đưa nạn nhân đi cấp c/ứu vừa hốt hoảng: "Gọi ngay cho cô Cố..."

"Ai dám!"

Lục Trạch đ/á mạnh vào cửa.

Cả phòng im phăng phắc.

Đám bác sĩ nhìn nhau ngơ ngác.

Anh ta chằm chằm vũng m/áu trên sàn, lạnh lùng:

"Kiều Vũ Sơ không phải vẫn còn ở đây sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
11 Thất Nhật Tiên Chương 6
12 Phía Sau Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm