Người Đưa Cơm

Chương 12

01/12/2023 17:59

Bất ngờ!

Ở ngay bên cạnh tôi bỗng nhiên vang lên giọng nói của bé gái kia: "Người kia là ai ta, ai ta?"

Rất gần!

Thật sự là đứng ngay bên cạnh qu/an t/ài nói chuyện.

Người mẹ đột nhiên lên tiếng: "Người đưa cơm đó."

"Đã nói rồi, không phải người đưa cơm mà."

Tôi bịt miệng, nước mắt không nhịn được mà rơi ra.

Tôi không ngừng thầm nhủ với mình, nhất định phải sống tiếp! Không dễ gì mới thi đỗ đại học, không dễ gì mới thấy được hi vọng về cuộc sống mới, tôi tuyệt đối không thể ch*t ở nơi này!

Thời gian trốn trong qu/an t/ài cực kỳ gian nan.

Một ngày tựa ba thu.

Tôi gần như không nhớ rõ rốt cuộc đã qua bao lâu, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh, không còn tiếng động nữa.

Nhưng tôi vẫn ở trong qu/an t/ài không dám cử động, tôi không dám tùy tiện để lộ vị trí của mình.

Tôi lặng lẽ chờ đợi, ước chừng trôi qua mười mấy hai mươi phút, đột nhiên qu/an t/ài bị đẩy ra!

Mặt của người mẹ kia xuất hiện ngay trước mắt tôi!

Là cô ta mở qu/an t/ài ra, vừa vặn đối diện với tôi!

Tôi bị dọa cho ng/u người, quýnh quáng vội vàng nói với cô ta: "Tôi không có làm hại cô, oan có đầu n/ợ có chủ, tôi không biết bản thân đã đắc tội cô chỗ nào, tôi chỉ tới làm việc mà thôi, xin cô đi tìm người hại cô!"

Sắc mặt của người phụ nữ lạnh như băng, một cặp mắt to và đôi môi đỏ như m/áu, liên tục kí/ch th/ích giác quan của tôi.

Cô ta không nói gì, bỗng nhiên nằm lên người tôi.

Ý gì vậy này?

Cô ta muốn nằm vào trong qu/an t/ài?

Tôi đương nhiên không muốn nằm trong qu/an t/ài cùng với cô ta rồi, quýnh quáng vội vã ngồi dậy, vì vậy đã chạm phải cô ta.

Nhưng ngay lúc này, việc kỳ lạ đã xảy ra.

Cơ thể cô ta dường như không có thực, còn tôi lại xuyên thẳng qua người cô ta!

Đây...

Tôi không kịp suy nghĩ, nắp qu/an t/ài đã chầm chậm đóng lại, tôi vội vàng bật dậy, mau chóng leo ra khỏi qu/an t/ài.

Khoảnh khắc tôi ra được ngoài, nắp qu/an t/ài vừa hay đóng lại!

Đây... không làm phiền tôi nữa?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19