Thủy Tinh

Chương 25

14/11/2025 11:50

"Tôi chắc chắn là mình đã đi/ên rồi."

Trong khu đô thị bỏ hoang, Từ Hành Giản vừa ch/ôn xong khối chất n/ổ cuối cùng, vừa tự giễu bản thân.

Chúng tôi đứng trước biệt thự hiếm hoi đã hoàn thiện trong khu này, châm điếu th/uốc.

Tôi ngẩng đầu kiểm tra lần cuối: "Căn nhà này rất tốt, chỉ có một cửa ra vào, cửa sổ đóng then cài chắc chắn, hoàn toàn không thể mở được."

Phía dưới, Từ Hành Giản nói: "Tránh xa chút, tránh xa chút, cẩn thận n/ổ sớm đấy."

Vừa đi, chúng tôi vừa bàn cách ch/ôn chiếc điều khiển từ xa cho tôi.

Tôi nói: "Xe cảnh sát chỉ có thể vào từ cổng nam, thường sẽ dừng ở vị trí nào? Cách điểm n/ổ năm mươi mét? Một trăm mét? đ/au đầu thật, lần này tôi đang ở trên xe cảnh sát, còn phải tính đến an toàn của họ nữa."

Từ Hành Giản ngắt lời: "Nhất định phải vào đồn cảnh sát sao?"

Tôi cười khổ: "Không còn cách nào khác, lỗ hổng quá nhiều rồi."

Tôi giơ ngón tay liệt kê từng cái một.

"Thứ nhất, việc tôi làm người thi hộ thực ra đã bị giám thị phát hiện."

"Thứ hai, cậu đã trải qua chuyện bị tôi mưu sát hụt, nhất định phải báo cảnh sát thôi."

"Kể cả cậu không báo, những người khác cũng sẽ làm vậy."

"Nhưng cậu yên tâm đi, tôi có thể câu giờ của cảnh sát."Tôi mỉm cười nói: "Trong câu chuyện của tôi, cậu mới là nghi phạm."

Từ Hành Giản dừng bước nhìn tôi, sau một hồi lâu mới bất đắc dĩ cười nhạt.

"Anh à, đó là cảnh sát đấy."

"Anh tự tin đến thế sao?"

[Sau khi vụ án xảy ra]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và em gái bị kẹt trên chuyến tàu đêm trong đường hầm

Chương 12
Điều tra viên an toàn đường sắt Giang Dĩ Đường cùng Lâm Dư Ninh, người em gái đã nhiều năm không liên lạc và tự nhận là em ruột của cô, bước lên chuyến tàu đêm cuối cùng để mang hành lý niêm phong mà người cha để lại về quê nhà. Chuyến tàu bị mắc kẹt trong đường hầm do sạt lở núi, nhưng danh sách hành khách bằng giấy lại không tìm thấy tên Dư Ninh; kỳ lạ hơn, tấm vé giấy của cô lại sử dụng loại lỗ đục bổ sung sự cố vốn đã ngừng sử dụng từ lâu. Dĩ Đường lần theo sơ đồ chỗ ngồi, vé tàu cũ, hồ sơ giám sát phân đoạn, niêm phong của cha và dữ liệu sắp xếp sau tai nạn, phát hiện ra Dư Ninh quả thực là con gái trong cuộc hôn nhân đầu tiên của cha. Hóa ra hai mươi bốn năm trước, cha và chú đã lợi dụng sự hỗn loạn về danh tính sau tai nạn để mặc cô biến mất khỏi hồ sơ pháp lý và câu chuyện gia đình nhà họ Giang. Khi công tác cứu hộ đến gần, người chú vẫn cố gắng lấy đi những tài liệu có thể lật lại vụ án; Dĩ Đường buộc phải bảo vệ bằng chứng trong toa tàu bị phong tỏa, đồng thời đưa ra quyết định liệu cô có muốn thừa nhận mối quan hệ huyết thống này hay không. Sau khi rời khỏi đường hầm, cô không sắp xếp một sự hòa giải cho cả gia đình, mà cùng Dư Ninh bắt đầu quá trình đính chính danh tính, để những hậu quả do mẹ, chú và cha để lại đều quay về đúng người phải gánh chịu.
0