Lúc tôi đi diện kiến Bệ hạ, bụng đã hơi nhô lên không che giấu được nữa.
Hoàng đế không để ý đến tôi, mà trực tiếp hỏi thị tùng bên cạnh:
"Mấy ngày nay Cố Hành có gửi thư tới không?"
Nhận được câu trả lời phủ định từ thị tùng, tôi cảm nhận rõ nhiệt độ xung quanh ngay lập tức hạ xuống vài độ.
Hoàng đế cười khẩy một tiếng: "Hờ..."
Tôi bước lên một bước, giữ lấy tay Hoàng đế:
"Liên minh công vụ bận rộn, sơ suất cũng là điều khó tránh khỏi."
Hoàng đế nhìn tôi với ánh mắt h/ận sắt không rèn thành thép:
"Hoài Hoài, Alpha đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Đạt được rồi chúng sẽ không biết trân trọng nữa đâu. Chưa nói tới việc hiện tại con còn đang mang th/ai con của hắn mà hắn đã dám đối xử với con như thế, sau này còn chưa biết sẽ ra sao nữa."
Nói rồi, Hoàng đế nở một nụ cười ranh mãnh với tôi:
"Nhìn cho kỹ, trẫm chỉ dạy một lần thôi đấy."
Hoàng đế triệu nội giám tới, rút từ trong ng/ực ra một bức thư:
"Đem cái này giao tận tay Chủ tịch Cố của Liên minh, cứ nói là lễ trưởng thành của Thái tử điện hạ Đế quốc sắp đến, mời hắn tới dự lễ."
Ngay lúc nội giám định đưa tay nhận thư, Hoàng đế lại rút thư về, dặn dò thêm:
"Và nhớ nhắc nhở hắn, hoàng tộc Roin chúng ta đều sẽ lập chính phi vào lễ trưởng thành, nếu hắn dám đến trễ, thì cứ chờ mà hành lễ nạp thiếp đi."
Bấy giờ nội giám mới nhận lấy bức thư, xoay người lui xuống làm việc.
Tôi còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng nội giám lại bẩm báo Nguyên soái Kare đã tiến cung xin yết kiến, tôi đành phải lui ra né tránh.
Ngày diễn ra lễ trưởng thành, tôi một mình bước đến trước mặt Hoàng đế.
Hoàng đế đích thân trao vương miện vòng nguyệt quế cho tôi. Tôi cúi đầu, đội lên chiếc vương miện tượng trưng cho hoàng quyền.
Lễ trao vương miện nguyệt quế kết thúc, tượng trưng cho việc tôi đã chính thức nắm giữ quyền thừa kế Đế quốc.
Một Omega xinh đẹp bước đến bên cạnh tôi, nụ cười rạng rỡ ân cần:
"Thái tử điện hạ, lần đầu gặp mặt, thần là Ngụy Nguyên."
Tôi khẽ gật đầu, Ngụy Nguyên cũng không hề khách sáo, thuận thế ngồi xuống ngay cạnh tôi.
Tôi lờ mờ đoán được đây chính là "món quà lớn" mà Hoàng đế đã chuẩn bị sẵn cho Cố Hành, bèn đưa mắt nhìn về phía Hoàng đế.
Hoàng đế chỉ thu ánh mắt lại, vờ như không thấy, ý chừng muốn để tôi tự mình giải quyết.
Trong bữa tiệc, Ngụy Nguyên gắp cho tôi vài món thức ăn.
Mặc dù những món ăn này không hề kỵ với sinh linh bé nhỏ trong bụng.
Thế nhưng sinh linh bé nhỏ này lại vô cùng khó chiều, ăn gì nôn nấy.
Ngược lại làm cho Ngụy Nguyên hoảng hốt đến mức luống cuống tay chân:
"Điện hạ, ngài sao thế?"
Tôi không lên tiếng, chỉ cảm thấy tủi thân vô cớ, vành mắt hơi hoe đỏ.
Đúng lúc này, thị tùng bên ngoài vội vàng chạy vào, ghé sát vào tai tôi thì thầm:
"Điện hạ, người của Liên minh đến rồi."
Tôi lạnh nhạt rũ mắt: "Bệ hạ chẳng phải đã dặn, đến trễ thì không cho vào sao?"
Thị tùng do dự một giây, sau đó lại khó xử đáp:
"N-Nhưng, ngài ấy bảo, ngài ấy là Thái tử phi của ngài."
Tôi khẽ hừ lạnh một tiếng trong lòng: "Đưa hắn tới đây."
Cố Hành bị người dẫn đến trước mặt tôi với dáng vẻ có chút chật vật.
Hắn không dẫn theo ai, lại chạy đến có phần vội vã, hơi thở vẫn chưa được ổn định.
Tôi giả bộ như đang nghiêm túc đ/á/nh giá hắn một lượt, rồi đôi môi mỏng hé mở: "Không quen, ném ra ngoài."
Thế nhưng điều không ngờ tới là, người đàn ông nhếch nhác trước mặt tôi suýt thì tức đến bật cười: "Không quen?"
Cố Hành cúi người, tiến sát lại gần tôi không cho phép kháng cự, ở nơi hai cơ thể kề sát nhau, hắn áp tay lên bụng dưới của tôi.
Hắn ghé sát vào tai tôi, dùng âm lượng chỉ đủ để hai chúng tôi nghe thấy, chầm chậm thì thầm:
"Thái tử điện hạ, bụng cũng to lên rồi, em dám nói với tôi là không quen?"
Ngay trước mặt tất cả mọi người, Cố Hành bế thốc tôi lên, sau đó thuộc đường quen nẻo ôm tôi đi một mạch về phòng ngủ.
Mãi đến khi về phòng ngủ, tôi mới vùng vẫy đẩy hắn ra, ngay cả vương miện đội trên đầu cũng lảo đảo chực rơi.
Cố Hành nhìn tôi với ánh mắt ý cười ngập tràn: "Gi/ận rồi à?"
Tôi ngoảnh mặt đi: "...Không có. Anh có biết tôi đã đợi anh trên tường thành bao lâu không?"
Tôi cắn mạnh lên tay hắn, đáng tiếc lũ Alpha da thô thịt dày, chịu cắn rất giỏi, ngược lại làm ê cả răng tôi.
"Anh đến làm gì? Đừng có đến nữa thì hơn. Anh cứ ở lại Liên minh luôn đi, rồi chờ mà ch*t già trong cô đ/ộc đi."
Cố Hành quấn tôi vào trong chăn, nhìn tôi cười híp cả mắt: "Thỏ con xù lông lên hết rồi kìa, còn bảo không gi/ận?"
"Lễ trưởng thành của Omega nhà anh, đương nhiên anh phải đến rồi."
Tôi ngước mắt lên nhìn hắn một lần nữa: "Nghĩ ra cách rồi sao?"
Cố Hành "Ừ" một tiếng, vẻ mặt đổi sang có chút nghiêm túc, ngồi xuống bên cạnh tôi:
"Trong Liên minh có một vị Thượng tướng họ Hoắc đã đề xuất phương án nghiên c/ứu hệ thống chống tên lửa, và nghị quyết này đã được thông qua vào tuần trước. Định hướng tương lai của Liên minh sẽ chỉ là nghiên c/ứu chế tạo các thiết bị đ/á/nh chặn Tên lửa Tinh tế, nhằm duy trì sự cân bằng lâu dài giữa Liên minh và Đế quốc."
Chương 11:
Cố Hành luồn tay vào chăn nắm lấy tay tôi: "Những chuyện mà em và anh lo lắng sẽ không xảy ra đâu. Tương lai của tinh tế nhất định sẽ rực rỡ xán lạn, mọi người đều sẽ sống một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ, con của chúng ta cũng vậy."
Tôi và Cố Hành nép vào nhau rất gần, cả hai đều có thể cảm nhận được nhịp tim đ/ập rộn ràng nóng hổi nơi lồng ng/ực đối phương.
Rất lâu sau, tôi dời ánh mắt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Nhiệm kỳ của anh còn bao lâu nữa?"
Cố Hành nhìn tôi một cái, rồi nương theo ánh mắt của tôi nhìn ra những vì sao ngoài cửa sổ: "Ba tháng."
Sau một hồi im lặng, tôi nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của chính mình:
"Đừng bắt tôi phải đợi quá lâu... Con của chúng ta sẽ nhớ anh đấy."
Chất dẫn dụ của Cố Hành lan tỏa khắp căn phòng, tôi không biết mình đã chìm vào giấc ngủ trong vòng tay hắn từ lúc nào.
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi:
"Sẽ không bắt Hoài Hoài phải đợi lâu đâu, cũng sẽ không để Hoài Hoài phải đợi thêm nữa."