Bạn thân là Alpha, còn tôi là Omega.
Giờ đây đến trẻ lên 3 cũng biết, Alpha và Omega dính vào nhau là sẽ có th/ai... À không, là sẽ có chuyện lớn xảy ra!
Ch*t ti/ệt, tôi đang nghĩ cái gì thế này?
Tôi cảm thấy có lẽ mình đã bị ảnh hưởng bởi việc phân hóa lần hai, gần đây đầu óc cứ xuất hiện ý nghĩ linh tinh.
Tôi hậm hực đi tắm nước lạnh.
Tốt, giờ thì bình tĩnh hơn rồi.
Dù đã quen với việc quấn quýt bên Tề Tu, nhưng không còn cách nào khác, tôi phải tránh xa hắn ra.
Nhưng tôi không thể đột ngột xa lánh hắn.
Tề Tu bề ngoài lạnh lùng, kỳ thực lại là “cô vợ nhỏ” luôn thích bám theo tôi.
Đầu óc thằng này lại cực kỳ nhạy bén, để lộ sơ hở là không xong.
Phải từ từ, dần dần xa cách hắn thôi.
Tôi là người có khả năng hành động cao.
Vì vậy trong học tập, thể thao, giao tiếp hay giải trí... Tôi đều làm tốt nhất.
Việc giữ khoảng cách với Tề Tu theo kế hoạch cũng vậy.
Trước khi đ/á/nh bóng, tôi cố ý viện cớ để Tề Tu đi chỗ khác.
Theo sau tiếng còi chói tai, đội của chúng tôi vẫn giành chiến thắng.
Tôi lau mồ hôi, nửa người dựa vào lưới sắt.
Lâm Ngạo Kiệt chạy lên trước tiên: "Anh Sở! Hôm nay trạng thái của anh có vẻ không ổn lắm?"
Tôi tùy ý xua tay.
Cậu ta lại nói: "Hôm nay sao học bá không đến?"
Thực ra đầu tôi đã hơi choáng váng.
Mấy ngày nay không hiểu sao tôi luôn cảm thấy mệt mỏi khác thường, lên lớp còn ngủ gật.
Giờ đây chỉ đ/á/nh bóng mà đã mệt đ/ứt hơi!
Tôi lắc đầu, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy Lâm Ngạo Kiệt đang cầm chai nước uống ừng ực.
Tôi không nghĩ gì mà giơ tay ra…
"Khát ch*t đi được, cho tôi một ngụm."
Tôi ngửa cổ uống cạn sạch nửa chai nước khoáng.
Cúi xuống liền thấy Lâm Ngạo Kiệt như bị đóng băng, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt đó khiến tôi khó chịu.
"Ch*t ti/ệt, nhìn cái gì mà nhìn!" Tôi ném thẳng chai nước vào người cậu ta.
Lâm Ngạo Kiệt vội đón lấy chai nước sắp rơi, cẩn thận đặt trong tay, mắt lấp lánh ánh sáng ngốc nghếch.
"Anh Sở, he he, lần sau em mang nước cho anh."
Đồ ngốc.
Tôi đột nhiên hối h/ận vì đã uống nước của cậu ta, tôi sợ sự ngốc nghếch của cậu ta sẽ lây sang mình.
Tôi quay đầu định bỏ đi.
Nhưng ngay lúc đó, tôi thấy Tề Tu đứng im bên kia lưới sắt.
Trên tay hắn vẫn là hai món quen thuộc, khăn mặt và nước khoáng, cứ lặng lẽ đứng đó nhìn tôi.
Trên lưng hắn còn đeo thêm quả bóng rổ có chữ ký, cái cớ tôi dùng để đuổi hắn đi lần này.
Tôi bảo hắn nhất định phải về nhà tôi lấy nó trước giờ tự học buổi tối.
Sao lại đến nhanh thế? Dù có bắt taxi, xuống xe cũng phải chạy một đoạn đường nữa chứ?
Trong lòng tôi bỗng thấy nghẹn ứ khó tả.
Giữ khoảng cách với Tề Tu, không biết hắn có thoải mái không, nhưng tôi thì thực sự khó chịu vô cùng!
Nhưng tôi khó chịu thì làm được gì chứ!
Tôi không thể, không thể nào...
Đang lúc đầu óc hỗn lo/ạn, Tề Tu đã bước về phía tôi với gương mặt lạnh băng.
Chưa bao giờ tôi thấy hắn trông khó coi đến thế.