Xuân Hòa Cảnh Minh

Chương 17

15/10/2025 11:50

Trong đôi mắt đen thẫm của cậu ta in bóng khuôn mặt lạnh lùng của tôi.

Cậu ta khẽ hỏi: "Chỉ là nắm tay cậu thôi mà cũng khiến cậu buồn nôn sao?"

Tính cách Hứa Xuân Hòa giống hệt tên gọi, quanh năm ôn hòa như mùa xuân.

Tôi nghĩ nếu cậu ta gào thét đi/ên cuồ/ng, có lẽ tôi đã không bị đẩy vào thế kẻ tà/n nh/ẫn đến thế.

Tôi bật ra một chữ từ kẽ răng: "Phải."

Cậu ta cảm nhận được cơ thể tôi đang căng cứng.

Tôi đang cự tuyệt sự đụng chạm của cậu ta.

Hứa Xuân Hòa ngửa mặt lên, chất lỏng như nước lăn theo ánh sáng, nỗi buồn trong suốt như pha lê chìm vào trong ống tay áo.

Trái tim cậu rá/ch một đường, dòng cảm xúc tuôn trào nhanh chóng bủa vây lấy tôi.

Tôi giống như miếng bọt biển trong nước, càng vùng vẫy, nước càng siết ch/ặt, nghẹt thở.

Ngón tay tôi r/un r/ẩy.

"Cậu đến đây, thực sự chỉ vì nhiệm vụ?"

Hứa Xuân Hòa khăng khăng hỏi.

Tôi đáp phải.

Cậu ta hỏi vì sao.

Tôi biết cậu ta đang chất vấn - "Sao cậu không thích tôi?"

"Bởi vì," tôi ngẩng mặt nhìn cậu ta, khóe mắt đỏ ửng, "tôi gh/ét đồng tính luyến ái."

Tôi không ngừng nhắc nhở bản thân phải đổ hết lỗi lên người Hứa Xuân Hòa.

"Hứa Xuân Hòa, tất cả đều do cậu ép buộc tôi."

"Tôi đối tốt với cậu chỉ vì cậu là cậu chủ, tôi buộc phải nịnh hót."

"Từ đầu tôi chưa từng thích cậu, tôi muốn nhìn cậu rơi từ mây xuống bùn, muốn thấy cậu thành kẻ vô dụng, muốn chứng kiến cậu bị tôi giẫm dưới chân."

Nước mắt trào ra, tôi vội lau.

Tôi nghiến răng: "Hứa Xuân Hòa, tôi coi thường cậu."

"Tôi gh/ét cậu."

Hứa Xuân Hòa từ từ buông tay, lùi về phía sau tạo khoảng cách an toàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm